Biển Đông

Tham vọng biển của Trung Quốc

Cập nhật lúc 30-07-2017 03:25:41 (GMT+1)
Ngày 1/5/2017, biên đội tàu chiến hải quân Trung Quốc đến thành phố Davao, Philippines. Ảnh: Sina

 

Khác với nước Nga – vốn bị bao vây bởi một phía là biển sâu, một phía là băng cứng, còn lại là phần đất liền phải đối mặt với NATO - Trung Quốc có một đường bờ biển dài và không bị đóng băng. Nhưng họ lại luôn đau đáu hàng loạt vấn đề về biển.


Vì để vươn tới một nguồn tài nguyên thiên nhiên và các thị trường vốn rất quan trọng cho nền kinh tế đang phát triển mạnh của mình, Trung Quốc phải vượt qua một hải trình mà phần lớn của nó là đi qua một trong hai eo biển rất xa vùng biển lãnh hải của họ. 

Đặc biệt, eo biển Sunda và Malacca là những “cơn ác mộng” đối với các chiến lược gia Trung Quốc, nhưng họ vẫn phải đi qua chúng để có được nguồn dầu mỏ từ Trung Đông, đến được những vựa cá ở duyên hải của châu Phi (bởi bờ biển của họ đã gần như không còn cá để đánh bắt), và đến được nguồn tài nguyên thiên nhiên bên trong châu lục này, đó là chưa kể tới các thị trường ở đây cũng như ở châu Âu. Chính vì vậy, Trung Quốc đã theo đuổi một hành trình liên tục mở rộng sức mạnh hải quân trong hơn 30 năm qua.

Bước một của kế hoạch này đã được Trung Quốc lẳng lặng triển khai bất chấp vi phạm luật pháp quốc tế tại các khu vực biển giáp với các quốc gia láng giềng. Quá trình này diễn ra từ năm 1974.

Bước hai là phát triển các cảng biển thân thiện với Trung Quốc tại Sri Lanka và Pakistan. Dù không do Trung Quốc sở hữu, các cảng cổ lỗ từ thời xưa của hai nước này đã được Trung Quốc mở rộng và nâng cấp, dưới danh nghĩa kinh tế. Tuy nhiên, trên thực tế các căn cứ này và tầm ảnh hưởng của Trung Quốc dựa vào lượng tiền mà họ đổ vào hai nước này đã tạo ra tiềm lực cho các chiến dịch của Hải quân Trung Quốc trong tương lai tại hai eo biển của hai nước trên.

Giờ đây, chúng ta đang chứng kiến bước thứ ba. Vừa tuần trước, Hải quân Trung Quốc đã khai trương một đội tàu nhỏ sẽ hoạt động tại căn cứ quân sự thực sự đầu tiên của họ ở nước ngoài kể từ những năm 1400. Vâng, khoảng cách đúng là 600 năm. Nhưng vị trí đặt căn cứ này và thời điểm nó ra đời quan trọng hơn nhiều.

Căn cứ quân sự nước ngoài đầu tiên của Trung Quốc là ở Djibouti, tại vùng Sừng châu Phi. 

Nó bắt đầu từ khi nào? Đúng vào ngày 21/1, một ngày sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump nhậm chức, Bộ Ngoại giao Trung Quốc thông báo họ đã đạt một thỏa thuận với Djibouti. Hoạt động xây dựng đã bắt đầu ngay vài ngày sau đó. 

Với cái cớ để cung cấp cơ sở hậu cần hỗ trợ các tàu chiến của Hải quân hộ tống các tàu hàng đi qua vùng biển chuyên bị hải tặc ở biển Arab và vùng Vịnh Aden, căn cứ quân sự này đặt quốc gia có tên lửa chống hạm tinh vi nhất thế giới lên vị trí  đầu cửa biển Đỏ, và vì vậy án ngữ mọi hải trình từ phía Đông sang châu Âu. Và điều này không phải là tình cờ. Căn cứ quân sự duy nhất của Mỹ tại châu lục này chỉ nằm cách đó vài dặm.

Nguồn: Diệu An/ Vietnamnet.vn

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo