Chuyện phiếm

Thử hỏi ông Trump, buôn gì lãi nhất?

Cập nhật lúc 24-03-2017 14:29:14 (GMT+1)
Tập Cận Bình (trái) và Donald Trump. Ảnh: internet

 

Trên thế giới hiện tại, số tỷ phú đô la giàu nhất và đông nhất ai cũng biết là người Mỹ. Nhưng những tỷ phú này gồm những tỷ phú được công bố công khai, nguồn gốc tài sản của họ cả thế giới đều biết, có thể biết. Họ là những người kiếm được tiền và trở thành tỷ phú không bằng con đường buôn bán thuần tuý.


Phần đông họ là những nhà sáng chế, những nhà phát minh, khởi nghiệp bằng những phát kiến thiên tài. Chỉ có rất ít trong số họ là những nhà buôn. Và những nhà buôn công khai mang quốc tịch Mỹ không phải là những nhà buôn ghê gớm, bởi vì, dẫu họ không thiếu thông minh, thói quen tôn trọng pháp luật và thói quen tôn trọng văn hoá, ở một quốc gia ra đời bằng tuyên ngôn tự do nhân quyền, dân quyền, có bề dày hàng trăm năm, đã cướp mất của họ những phẩm chất cần thiết của nghề buôn là tính lươn lẹo. Bởi thương trường thường là nơi thi thố những tiểu xảo, bất chấp moị thủ đoạn để đạt được mục đích, đạt được lợi nhuận. Công cụ điều chỉnh duy nhất là hiệu lực của pháp luật. 

Bởi vậy, dù cũng là con buôn, nhưng con buôn ở một thế giới dân chủ thực thụ, nơi luật pháp là một thiết chế quyền lực độc lập và được luật pháp bảo đảm tính độc lập, không giống với loại con buôn trong chế độ chuyên quyền cộng sản.

Và nhất là người Mỹ, ngay cả khi người Mỹ này là một tay buôn bất động sản tài ba như ông Donald Trump, tân tổng thống, thì trong đầu, ông ta có lẽ chưa từng tự đặt ra câu hỏi, “buôn cái gì có lợi nhất” và được trả lời rằng, “châu ngọc có thể lợi trăm lần, nhưng buôn Vua thì lợi không thể tính được”. Donald Trump thậm chí có thể không biết trong lịch sử thế giới từng tồn tại một nhà buôn có tên là Lã Bất Vi. Nhà buôn này là người Tàu – tổ sư của nghề buôn Vua từ hơn hai nghìn năm.

Ông Tập Cận Bình, và toàn bô Trung Nam Hải là hậu duệ của Lã Bất Vi, những Lã bất Vi thời nay, thời điện tử, tin học, thời hiện đại. Có thể cái gien con buôn sau hàng nghìn năm đã đạt tới sự hoàn hảo. Nếu Lã Bất Vi đã dùng tiền bạc để chiếm đọat giang sơn nhà Tần, thì tập đoàn Trung Nam Hải có thể đang mưu toan dùng tiền để chiếm đọat thế giới.

Bắc Triều Tiên là một thứ quốc gia sống bằng tiền bạc Trung Quốc và múa may hò hét theo hiệu lệnh Bắc Kinh, đóng kịch loè bịp thiên hạ. Đúng ngày 19/03, khi Rex Tilerson, bộ trưởng ngoại giao Mỹ đang thảo luận những điều kiện cho cuộc gặp thượng đỉnh Tập – Trump với bộ trưởng ngoại giao Vương Nghị, thì Triều Tiên tiến hành thử tên lửa mang đầu đạn xuyên luc địa và tuyên bố có khả năng tới Mỹ. Nhưng ngay mẫu quả tên lửa được phóng đi đó, có tin đồn vừa được vận chuyển đến từ Trung Quốc bằng đường ngầm xuyên núi hai nước và tiền chi cho cuộc phóng thử cũng đến từ Trung Quốc.

Mặc dù Triều Triên luôn hung hăng làm như độc lập, thậm chí còn cả gan công khai phê phán Trung Quốc “theo chân ma quỉ”, nhưng dư luận các nhà phân tích đều biết rất rõ rằng, chỉ cần Trung Quốc “rút ống thở”, chế độ Triều Tiên lập tức sụp đổ. Người ta thậm chí còn phỏng đoán rằng, chẳng có cuộc thử hay tiến bộ “công nghệ tên lửa” nào xảy ra trên đất Triều Tiên. Tất cả đều là tên lửa được đưa đến từ Trung Quốc, muốn ở mức nào thì mang sang mức ấy, nhiên liệu và kinh phí đều do Trung Quốc. Tất nhiên là ngày giờ tiến hành thử đều do Trung Quốc quyết định. Người Triều Tiên chỉ hò hét đóng kịch.

Những chuyện gây rối ngang ngược của Triều Tiên chỉ để nói rằng, “không có Trung Quốc thì cả Mỹ, cả Nhật, cả thế giới sẽ chẳng làm được gì. Muốn hãm Triều Tiên, hãy thoả thuận và mặc cả với Trung Nam Hải” (!)

Ngoài Triều Tiên, vài quốc gia Đông Nam Á khác, vốn là anh em sinh đôi, sinh ba với Việt Nam, chỉ vì miệng ngậm tiền của Tàu mà bây giờ quay lại tráo trở. Đương nhiên là không phải tất cả cái được gọi là quốc gia ấy được ăn tiền của Tàu, mà chỉ có cá nhân những kẻ đứng đầu quyền thế quốc gia. Họ ăn tiền của Tàu, hay bị bẫy phải ăn tiền của Tàu rồi quay lại phản bội anh em, bạn bè, thậm chí phản bội lại lợi ích dân tộc. Người Tàu là bậc thày của hối lộ và mỹ nhân kế.

Triết lý “những gì không thể mua bằng tiền, có thể mua được bằng rất nhiều tiền”, có xuất xứ từ Hội Tam Hoàng Hồng Kông, nhưng nhiều người nói, có từ hồi Tam Quốc (?!).

Trong chuyến đi Trung Quốc, được hứa hẹn vay ưu đãi 24 tỷ USD, ông Duterte tuyên bố, “Tôi không cần Mỹ nữa”, “Philippines không phải là người em bé nhỏ của Mỹ”, “Good bye Hoa Kỳ”…

Và để chuẩn bị cho cuộc gặp thượng đỉnh Trung – Mỹ vào đầu tháng Tư tới, Bộ trưởng thương mại Trung quốc Chung Sơn đến “Phi” ngày 06/03, cấp cho “Phi” 3,4 tỷ USD đầu tư các dự án hạ tầng. Tiếp một tuần sau, ngày 16/03, phó thủ tướng Uông Dương sang và hứa cấp 6 tỉ USD cho các dự án đường sắt và thủy điện.

Sau tất cả những động thái này, ngày 19/3, theo AP, vào đúng giờ mà bộ trưởng ngoại giao Mỹ Tillerson họp báo với Vương Nghị tại Bắc Kinh, ông Duterte tuyên bố:

“Chúng ta (Philippines) không thể ngăn chặn Trung Quốc làm những gì họ muốn. Người Mỹ còn chẳng ngăn được họ.

Thưa các ngài, tôi có thể làm được những gì? 

Tiến hành một cuộc chiến tranh chống Trung Quốc? Tôi có thể, nhưng toàn bộ quân đội và cảnh sát của chúng ta sẽ biến mất trong ngày mai, và đất nước chúng ta sẽ bị phá hủy”.

Ngày 12-15/01/2017, ông Tập mời ông Trọng sang thăm đột xuất, trước ngày chính thức cầm quyền Nhà Trắng của Trump có một tuần, “khẳng định tình anh em” với 15 Hiệp định hợp tác chiều sâu, có giá trị nhiều chục tỷ USD.

Tiền của Trung Quốc có thể đã đảo lộn trật tự cái góc nhỏ này của thế giới? Tiền của Trung Quốc có thể đã đảo lộn đạo đức, đảo lộn tình người, đảo lộn chân lý?

Trước chuyến đi Trung Quốc của bộ trưởng ngoại giao Mỹ, Rex Tillerson, chuẩn bị cho cuộc gặp thượng đỉnh Trung – Mỹ, có vẻ như Mỹ đã huy động tối đa để gây áp lực cho các đàm phán. 

Ngày 7/03 Mỹ đưa máy bay không người lái và khởi động việc lắp đặt THAAD tại Hàn Quốc với hệ thống radar có tầm phủ tới 3000km. 

Ngày 14/03, Chiếc tàu sân bay trực thăng lớn nhất của Nhật Bản được dự kiến sẽ huấn luyện cùng hải quân Mỹ ở Biển Đông và theo Reuters, động thái này sẽ là màn phô diễn lực lượng hải quân lớn nhất của Tokyo kể từ Thế chiến 2.

Ngày 15/03, Thượng viện Mỹ đưa ra dự luật trừng phạt nhằm vào các cá nhân, tổ chức Trung Quốc liên quan các vi phạm luật quốc tế tại biển Hoa Đông và Biển Đông.

Mỹ – Hàn – Nhật tuyên bố tập trận chung tại quần đảo Tinian, tây Thái Bình Dương, vào tháng 5/2017 có sự tham gia của tàu Mistral, chiến hạm hiện đại nhất của Pháp và nhiều trực thăng quân sự của Anh. 

Ngày 14/03, Tump viết trên Twitter “Người Trung Quốc vẫn chẳng làm gì”.

Ngày 15/03, Rex Tilerson đã tới Nhật Bản và sau đó tới Hàn Quốc. Ở Tokyo và Seoul, Tillerson tuyên bố, “sự kiên nhẫn chiến lược của Mỹ đối với Triều tiên đã kết thúc”, “2 thập kỷ nỗ lực kiềm chế tham vọng hạt nhân của Triều Tiên đã thất bại”, “Moị phương án đều được đặt lên bàn”, “Mỹ phải hành động”.

Ngày 17/03, trong lúc Tillerson đang chuẩn bị từ Hàn Quốc bay sang Bắc Kinh, ông Trump viết trên Twitter “Triều Tiên đang hành xử rất tệ. Họ đang ‘chơi’ nước Mỹ nhiều năm nay. Trung Quốc chẳng giúp được gì”.

Người ta cũng không thể không nhớ đến những tuyên bố của Rex Tillerson, ứng viên Bộ trưởng ngoại giao trước Quốc Hội Mỹ ngày 11/01: “Chúng ta sẽ phải gửi cho Trung Quốc một thông điệp rõ ràng rằng, thứ nhất, việc xây dựng đảo phải dừng lại, và thứ hai là Mỹ không cho phép Trung Quốc tiếp cận”.

Mỹ tôn trọng nguyên tắc một Trung Quốc, nhưng không có gì “cản trở việc Mỹ có quyền bán vũ khí cho Đài Loan”.

Tất cả những động tác này nhằm gửi tới Trung Nam Hải thông điệp gì.

– Với THAAD lắp đặt tại Hàn Quốc, hệ thống tên lửa của cả Trung Quốc và Nga đã bị vô hiệu hóa.

– Liên minh của Mỹ không phải chỉ có Nhật và Nam Hàn, Úc vẫn luôn trung thành, và còn có thêm Pháp và Anh.

– Triều Tiên sẽ bị tiêu diệt bằng vũ lực, nếu thượng đỉnh thất bại.

– Biển Đông và biển Hoa Đông đã có bảo đảm.

Trump và Tillerson đã chuẩn bị cho Trung Quốc một cú đấm “thôi sơn”, tính tới chuyện hạ “knock-out” Trung Quốc?! 

Nhưng sau khi gặp Tập Cận Bình, thiên hạ mới ngã ngửạ ra rằng, chẳng có cú đấm nào cả. Tillerson đột nhiên “nói tiếng Trung Quốc”, dùng đúng những ngôn từ của Trung quốc để tuyên bố “Hai quốc gia tôn trọng lợi ích của nhau” và không một lời đả động tới Triều Tiên, biển Đông và biển Hoa Đông, không một lời tới tự do hàng hải và luật pháp quốc tế; không một lời động tới Đài Loan.

Trung Quốc có phép mầu hay là ảo thuật gia thượng thặng?! Tillerson hùng hổ lúc đầu đã biến mất. Trên sân khấu chỉ còn thấy một Tillerson hiền lành, chân tình và có phần nhân ái.

Ông Tập Cận Bình ca ngợi ông Rex Tillerson “đã có rất nhiều nỗ lực” để đạt được một “sự chuyển đổi trơn tru” trong kỷ nguyên mới của quan hệ Trung – Mỹ. Ông còn nói: “Ngài nói rằng quan hệ Trung – Mỹ chỉ có thể thân thiện. Tôi đánh giá cao điều này“.

Reuters bình luận: “Trung Quốc và Hoa Kỳ dường như đã đạt được một số tiến bộ”. Tờ Giáo Dục viết “Mỹ – Trung đã đạt được ‘cái gì đó’ sau khi ông Tillerson gặp ông Tập Cận Bình“.
Nhưng rồi Giáo Dục lại bình tiếp, “Đây là cuộc chơi của hai siêu cường, và không thể loại trừ khả năng lợi ích của các nước nhỏ có liên quan sẽ trở thành những món hàng trao đổi của các nước lớn“.

Không ai biết những gì đã xảy ra tại Bắc Kinh trong ngày 19/03/2017, hay có thể nói cho rõ hơn là những gì đã xảy ra phía sau sân khấu, hay phía dưới gầm bàn.

Có điều, có thể khẳng định rằng, cho dù Tillerson, cựu chủ tịch Exxon Mobil, cho dù Donald Trump, tỷ phú trùm bất động sản, những nhà buôn thực thụ của Mỹ, đứng bên cạnh những con buôn Trung Hoa, hậu duệ của Lã Bất Vi, các ông có thể chỉ là những “con tép”.

Thử hỏi ông Donald Trump rằng buôn gì lãi nhất. Ông là trùm buôn bán bất động sản và nước Mỹ trong tay, ông là một thứ bất động sản vô giá, có thể dùng để buôn được.

Nguồn: Bùi Quang Vơm/anhbasam

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo