Cổ nhân giảng lời nói xuất phát từ tâm. Nếu miệng luôn nói những lời không tốt, nói lời thị phi, nguyền rủa, v.v… sẽ làm tổn hại phúc báo rất nhanh. Không chỉ nói lời thị phi mà nói những lời bất hiếu cũng làm tổn hại phúc báo. Có một số người phụ nữ thích phàn nàn về chồng, nói chồng có chỗ này không tốt chỗ kia không nên, lúc tranh cãi ngay cả cha mẹ, tổ tông cũng dám mắng, lời nói hết sức khó nghe.

Như vậy, tạo khẩu nghiệp rất nghiêm trọng, gia cảnh chỉ có càng ngày càng sa sút, bởi vì phúc báo đều bị mắng mất hết. Vì vậy, quan khẩu nghiệp này nhất định phải chú ý. Miệng muốn giữ đức, không nên chua ngoa, như vậy mới có thể lưu lại phúc báo.

Tại sao miệng có thể tổn hại phúc báo? Phải biết rằng, phúc báo là do nhân duyên, cũng là thể hiện của một dạng năng lượng.

Chẳng hạn như, bạn đi chùa làm việc tình nguyện, hành động quét rác hay lau bàn sẽ mang đến phúc báo? Không phải vậy, là do tâm thiện mang đến phúc báo, bạn phát tâm vì lợi ích của chúng sinh, đi quét rác, dọn vệ sinh, cùng chúng sinh kết thiện duyên.

Tâm niệm phát xuất ra, cảm ứng năng lượng thuần chính từ bi của vũ trụ, lúc này có được năng lượng chính niệm gia trì, là nguồn gốc sinh ra phúc báo. Phúc báo được sinh ra như thế. Oán trời, trách đất, tổn hại phúc cũng rất nhanh, mà mất đi phúc báo cũng xuất phát từ tâm. Trong tâm ích kỷ, oán hận, ghen ghét, tham lam, keo kiệt sẽ làm mất phúc báo.

Phúc báo xuất phát từ tâm, sau đó mới kể đến hành động. Những người oán trời trách đất, không quý trọng những gì vốn có, một mực oán hận, lại thông qua miệng lải nhải. Lúc này, tổn hại phúc báo rất nhanh.

Miệng nói lời tốt đẹp, tâm bảo trì thiện niệm. Kinh Phật nói, lời nói của Phật ngôn từ nhu nhuyễn khiến chúng sinh vui mừng. Miệng nói những điều tốt đẹp, trong lòng còn có hảo tâm, vũ trụ sẽ phát ra từ trường tốt, nhận được cũng là hồi báo tốt. Hảo tâm là gì? Đầu tiên phải biết đủ cùng lời cảm ơn. Biết đủ là một loại thành tựu.

Đối mặt với bất kỳ hoàn cảnh nào đều cảm thấy đủ và biết ơn, lúc này mới thể hiện có tiến bộ.

Khi biết người, không cần phải nói hết, để lại ba phần chỗ trống cho người, lưu lại một chút khẩu đức cho mình.

Trách người không cần khắt khe đến tận cùng, để lại ba phần chỗ trống cho người, lưu lại một chút độ lượng cho mình.

Tài năng không cần hết sức kiêu ngạo, để lại ba phần chỗ trống cho người, lưu lại một chút nội hàm cho mình.

Sắc sảo không cần bộc lộ hết ra ngoài, để lại ba phần chỗ trống cho người, lưu lại một chút sâu sắc cho mình.

Có công không cần hết sức đòi hỏi, để lại ba phần chỗ trống cho người, lưu lại một chút khiêm nhường cho mình.

Đúng lý không cần hết sức tranh giành, để lại ba phần chỗ trống cho người, lưu lại một chút khoan dung cho mình.

Nguồn: Huy Hoàng/NTD