Du lịch

Người Séc: Tây du lịch VN không phải tủ tiền di động

Cập nhật lúc 05-11-2012 06:35:25 (GMT+1)
Tây ba lô. Ảnh minh họa: phanchautrinhdanang.com.

 

Người Việt thường nghĩ, khách du lịch đến Việt Nam đều là những người có tiền, điều đó khiến thi thoảng bạn cảm có cảm giác như mình là chiếc máy rút tiền di động.


Có người nói: “Bạn sẽ thích ở Việt Nam” còn người khác lại cho rằng: ”Việt Nam thật tồi tàn”. Sau một tháng ở Việt Nam, tôi đã tìm ra câu trả lời cho mình. Việt Nam là một đất nước tươi đẹp, xét trên góc độ Tây ba lô, tốc độ sống tại Việt Nam nhanh đến mức khó tin.

Nghìn cách để mặc cả

Sự khác biệt giữa mặc cả hàng hoá ở Ả Rập và Việt Nam có thể so sánh như là cướp bằng ngân hàng điện tử và tấn công bạo lực. Trong khi tại Syria, người bán hàng thường mời khách uống trà và trò chuyện, qua đó giới thiệu hàng hoá và mọi thứ đều diễn ra trong bầu không khí thoải mái dễ chịu, còn cách tiếp cận khách hàng tại Việt Nam thẳng thắn hơn nhiều.

“Mày có mua gì của tao không?” Cách họ biến tôi thành một máy rút tiền di động và những người bán hàng coi tôi như kẻ đần khiến tôi hơi khó chịu. 

“Bia giá bao nhiêu?”

“40 nghìn đồng.”

“Làm gì đến từng đó, đắt quá!”

“Thế thì 30 nghìn.”

“Vẫn đắt, tôi không mua đâu.”

“Thế 20 nghìn?” Giọng điệu của người bán hàng có vẻ như là đang gần với giá thực của nó. Cốc bia này sau đó được bán với giá 15 nghìn.

Phở vỉa hè tôi cũng mặc cả xuống 20 nghìn đồng, tương đương với khoảng 16 korun. Cho tới khi ăn và nhìn ngắm xung quanh, tôi thấy một người địa phương trả chỉ 10 nghìn. Không nói về việc tôi mua đắt gấp đôi, tôi không thích cái nguyên tắc này. Ở thành phố, lúc nào bạn cũng phải để ý đến giá và mặc cả từng đồng.

Buôn bán tại chợ Việt Nam, ảnh: hedvabnastezka.

Hình ảnh những người bán hàng không ngừng cố gắng “lôi kéo” chúng tôi xảy ra một cách thường xuyên. Tương tự như những gì diễn ra tại các chợ trời của người Việt tại Séc. Đồng hồ Rolex, hàng thật đảm bảo, bạn có thể mua được với giá 20 đô la, cũng như đồng hồ Breitling. Hàng Việt Nam - áo cộc có dán logo Puma sau khi mặc cả giá xuống còn 4 đô, trong khi đó bia hơi giá chưa đến 1 đô. Người Việt Nam tự thừa nhận, họ có thể sao chép và bán bất cứ thứ gì. Nếu bạn không bận tâm về chiếc đồng hồ Rolex của bạn chạy nhanh hơn 1 phút mỗi ngày, bạn có thể tự thưởng cho mình một chiếc.

Chợ Việt Nam, ảnh: hedvabnastezka.

Cạnh tranh khốc liệt

Một khi việc mặc cả hàng hoá đã ngấm vào máu và cách suy nghĩ của bạn, bạn sẽ tự động kiếm được chỗ ở rẻ hơn vài đô la (bình thường, giá phòng đôi là 10 đô la và 4 đô cho một giường trong nhà trọ ở Hà Nội). Bạn sẽ ngạc nhiên khi nhận ra, giá cả ở Việt Nam thực sự rất rẻ.

Nông thôn là nơi chưa bị du lịch và đô la làm hư hỏng, do đó mọi người trong nhóm chúng tôi đều cảm thấy dễ chịu hơn. Bạn nên luôn luôn nhớ rằng, bạn không cần tới dịch vụ mà người ta chào mời và bạn phải nói to rõ ràng cho họ biết. 

“Tại sao tôi phải thuê xích lô 1 tiếng đồng hồ, trong khi tôi có thể đi bộ dạo qua cố đô Huế?” 

“Bởi vì nó rất xa, xa lắm, chu vi của thành trì dài tới 10 kilomét. Giá xích lô rất rẻ, chỉ có 20 nghìn đồng thôi, nhưng tôi có thể chở với giá 1 đô,” một người lái xích lô thuyết phục tôi tới nửa tiếng đồng hồ. Nhưng tôi biết là 1 đô đổi ra cũng chỉ được 21 nghìn đồng, cho nên dùng tiền đô la cũng không phải là cách kiếm lời nhiều.

Những người lái xích lô tại Cố đô Huế, ảnh: hedvabnastezka.

Thi thoảng, những người buôn bán tại các khu vực thường xuyên tiếp xúc với du khách (ví dụ như Sapa) còn thông đồng với nhau, tuy nhiên, đa số các trường hợp đều bị đe doạ bởi các bên cạnh tranh hay khách hàng bỏ đi. Nếu như khách hàng từ chối, họ sẽ hỏi ngay: “Mày trả bao nhiêu?” Đôi khi tôi cố tình nói giá thật thấp, khiến chủ cửa hàng hơi bị xúc phạm. Chắc ông ấy hiểu, là tôi đang biến ông ấy thành đồ ngốc. Nhưng ông ấy có lẽ đã quyên là chỉ vài giấy trước đó ông ấy cũng đã làm điều tương tự với tôi.

Mặc cả là nghĩa vụ của khách du lịch

Năm 1998, Việt Nam đón tiếp 1,5 triệu khách du lịch quốc tế. Năm 2010, con số này là 5 triệu. Mỗi người trong số đó, kể cả tác giả đang viết bài này góp phần giúp cho đất nước Việt Nam giàu hơn, trong khi khách du lịch thì lại nghèo đi. Tôi không xúi bẩy bất cứ ai để đến Việt Nam. Nhưng tôi khuyên là hãy mặc cả một cách cứng rắn nhất có thể. Hay biến nó thành một môn thể thao. Kinh nghiệm của chúng ta không thể bằng được với những người bán hàng Việt Nam, nhưng chúng ta có thể chỉ cho họ thấy rằng, người da trắng không có nghĩa là họ giàu có và ngốc nghếch. Điều này đã có người Mỹ đảm nhiệm thay chúng ta.

Tác giả: Topi Pigula - hedvabnastezka.cz

Dịch: Ngọc Minh - vietinfo.eu

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo