Góc Bạn Đọc

Anh cu Nghệ quê choa

Cập nhật lúc 23-05-2016 04:32:35 (GMT+1)
Ảnh minh họa: Internet

 

Đã nhiều lần tôi định viết về anh cu Nghệ, nhưng rồi bận liên miên với quá nhiều việc trong cuộc sống bộn bề, lại quên. Hôm nay ký ức chợt ùa về nhắc nhở tôi nhớ tới quê hương, đánh thức tôi một vùng ký ức tưởng như đã ngủ quên của miền quê huyền diệu. Và tôi ngồi bên bàn phím, viết về anh cu Nghệ của tôi. Dân làng Nam Giang quê choa vẫn gọi tên thân thương mộc mạc của anh, Anh cu Nghệ, mặc dù trước đây anh về quê với chiếc xe đạp Eska, còn bây giờ về bằng xe ôtô riêng thời thượng.


Gia đình anh vào loại hiếm muộn, nên cha mẹ chạy thầy, chạy thuốc khắp nơi mãi mới được mụn con khi bà đã cứng tuổi, khi anh anh Nghệ ra đời lại non tháng, nhẹ cân. Vì lẽ đó cha mẹ anh đặt tên là Nhỏ, với hi vọng dễ nuôi. Thế rồi như thấu hiểu lòng mong mỏi nên bà mụ nặn Nhỏ hai là anh và Nhỏ ba lại theo các anh lần lượt chào đời. Vì “tam nam bất phú” nên mẹ anh lại cố đẻ tiếp, thêm được hai em gái lấy tên là o Tứ và o Ngũ.

Lúc ấy thời cuộc khó khăn bao trùm cả đất nước, nhà anh cũng không là ngoại lệ. Tan học về tới nhà, bọn trẻ cuống ca, cuống quýt nhét cái gì đó vào bụng, khi là củ khoai lang luộc, khi là bát cơm nguội rồi đi chăn trâu, đi làm cỏ cho lúa, cho hoa màu, đó là công việc thường ngày của thời trẻ. Trước nhà anh là dòng Sông Lam, phía sau là Rú Cấm (núi này hồi Pháp thuộc cấm không cho con người vào chặt cây đốn củi, để nguyên sinh như vậy cho chim thú tự nhiên phát triển), giữa Rú Cấm có một con suối chảy róc rách tạo nên những vũng nước như bể bơi, nước trong veo, mát lạnh. Nơi ấy là nơi cho tuổi thơ anh vùng vẫy mỗi khi trời chuyển sang mùa hè, đón những cơn gió Lào nơi chảo lửa. Ngoài Rú Cấm, thì Sông Lam cũng là một vùng ký ức với biết bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ mà cho đến bây giờ anh vẫn chưa thể nào quên được. Nhờ phù sa Sông Lam nên đất quê anh rất màu mỡ, các loài rau màu trồng dọc bờ sông không cần phải bón phân vẫn tốt tươi đơm hoa kết trái. Giữa sông có một bãi nổi, đó là điểm tập kết của những đứa trẻ chăn trâu mỗi buổi chiều buông, chúng ở đó cho trâu, bò ăn những bãi cỏ non xanh mơn man vô tận, nằm trên lưng trâu nhìn ngắm sông núi, trời xanh, đếm từng bầy chim chiền chiện bay vút lên không trung hót vang cả vùng trời và đón gió mát từ Sông Lam thổi lên những khuôn mặt đen cháy, mái tóc hoe vàng thơm mùi nắng gió. Thời gian rỗi, sau khi làm đồng về thế nào cũng có những cuộc đấu bóng sôi nổi. Quả bóng buổi đầu có thể chỉ là quả bưởi héo, sang hơn thì là quả bóng nhựa rồi bóng cao su nhưng hai đội, khi thì đội chăn trâu đá với đội chăn bò, khi lại là đội xóm trên đá với đội xóm dưới, luôn luôn có tỷ số, không biết hòa là gì. Khát nước thì đã có bạn dùng chiếc nón xuống sông hoặc suối múc lên, nâng cao nón lên, dùi một lỗ cho chảy ra như vòi nước hiện đại và các cầu thủ nhí chỉ còn việc xếp hàng há mồm ra và uống ừng ực đến khi hết khát thì thôi.

Anh nói mỗi khi nhớ về ký ức là lại cảm thấy rộn lên một cảm giác như được gió của Sông Lam ve vuốt, ngửi được mùi thơm ngan ngát của cỏ mật, đất bãi.

Nhưng vẫn là thiếu sót nếu như ký ức bị bỏ quên về mùa lũ trên Sông Lam, đó mới là điều không thể nào thiếu được với những người dân quê choa. Lạ ở chỗ, mùa lũ lụt đối với các làng bên cạnh là thiên tai, nhưng lại là lộc trời đối với người dân làng anh. Nước lên, cơ man nào là củi, gỗ từ trên rừng trôi thành từng bè, tầng tầng lớp lớp trôi về. Lũ trẻ cùng dân làng chỉ cần dùng thuyền nan ra kéo chúng vào bờ, phơi khô, làm củi. Những ngày ấy là những ngày làm việc cật lực nhất, có khi một ngày có thể kiếm được số củi bằng cả tháng vào rừng. Có khi chỉ cần vớt độ bốn năm ngày là có gỗ thoải mái làm nhà và củi thì chất thành từng đống to ụ, đun nấu, sưởi ấm cả mùa đông, đôi lúc dùng cả năm không hết. Những ngày vớt củi lụt vui như trẩy hội, mọi người hò reo, động viên nhau, cùng nhau vớt củi, quên hết cả mệt mỏi nhọc nhằn. Mùa lụt không chỉ là mùa vớt củi, mà mùa lụt còn là mùa đánh bắt cá Sông Lam. Lụt về nước ngập mênh mông bờ bãi, cá bơi từng đàn vào các bãi rau, bãi cỏ thả trâu, khi ấy người làng có thể bắt cá bằng mọi cách, mọi kiểu sáng tạo, với kẻ lười thì chỉ cần chiếc cần câu đơn giản bằng nhánh tre với lưỡi câu ngoắc mồi giun đã đủ có cá ăn cho cả gia đình. Khi nước rút khá nhanh thì những những vũng đất thấp trước đó trở thành ao và cá theo nước sông vào chưa bơi ra kịp, còn lại trong đó rất nhiều, chỉ cần tát cạn đi là có thể bắt được cả rổ cá tươi mà không phải mất nhiều công nhọc sức. 

 Khi anh đến tuổi đi học cũng là lúc những lớp xóa mù chữ cho người dân được mở ra ở khắp mọi nơi, và cha anh trở thành thầy giáo bình dân học vụ như một điều đương nhiên, bởi trong làng cha anh biết chữ nho và chữ quốc ngữ. Cha anh ngoài công việc của ông giáo làng ra còn phải trông thêm cửa hàng thuốc bắc do ông nội để lại. Cũng may, ở làng có ông thầy lang Phằng rất nổi tiếng bắt mạch, kê đơn nên nhờ thế cửa hàng thuốc của cha anh luôn có khách, từ đấy kinh tế của gia đình anh cũng không đến nỗi nào. Anh em anh được cha mẹ chăm lo cho sự học rất sớm, và nhờ gien Ông ngoại (mẹ anh bảo thế. Ông ngoại là Lý trưởng, nhìn xa, trông rộng hầu hết mọi vấn đề, nhưng cũng chính vì lẽ đó mà mấy anh em anh khi đi học phải giấu kín về người ông đáng kính không dám khai trong lý lịch!). Ơn trời, nhờ gien ấy, mấy anh chị em anh đứa nào cũng giỏi cả toán lẫn văn. Rồi đợt cải cách ruộng đất xảy ra, gia đình anh dù chẳng giàu có gì nhưng với ngôi nhà ngói năm gian hai chái, cột kèo toàn lim, so với trong làng, thế cũng là đủ để cho đội cải cách ruộng đất quy là địa chủ. Nhưng “trong họa có phúc". Vì diện tích ruộng, vườn chưa đủ “định mức” nên gia đình chỉ bị quy cho là Phú nông, sau khi sửa sai thành Trung nông, chưa thuộc giai cấp bóc lột. Như có sự đẩy đưa của số phận, sau khi tốt nghiệp phổ thông anh may mắn có tên cùng với hai mươi người bạn trên toàn miền Bắc vinh dự tập trung ở Hà nội để đi học đại học ở nước ngoài. Sau này Lục, bạn học cùng lớp 10, vì học yếu môn Toán nên Đoàn trường phân công anh kèm cặp, là con ông chủ tịch xã nói cho mới biết rằng, nhờ cha nó không truy Ông ngoại anh là Lý trưởng nên mới thoát. Thật là hú hồn! Và anh chỉ còn biết thầm cảm ơn ông cố chủ tịch xã tốt bụng.

Sau mấy năm đi học xứ người trở về thì quê hương đã khác xưa nhiều quá. Nhà đã di chuyển từ ngoài bờ sông vào sườn núi, nơi mà ngày xưa thường để thả trâu, cột bò. Rú Cấm khi xưa có nhiều cây cổ thụ, khi còn bé không dám vào vì cây cối chằng chịt, vào rồi sẽ không biết đường ra. Rú Cấm trước đây còn có nhiều động vật như khỉ, hươu, nai, rắn, trăn,v.v. vào đấy rất nguy hiểm. Thế mà Rú Cấm khi anh trở về đã là một đồi trọc, chỉ còn leo lắt mấy cây bạch đàn xơ xác. Giữa hai ngọn núi có một con suối nước chảy róc rách ngày đêm, bây giờ khô cong. Nhánh sông phụ làm nên bãi nổi bây giờ chỉ còn là một giòng suối cạn trong mùa lũ. Nhìn cảnh núi sông bị tàn phá mà xót xa cho những ký ức của tuổi thơ. Quê anh bây giờ khấm khá hơn với những ngôi nhà ngói khang trang san sát nhau, có cả nhà hai tầng, nhưng cảm tình cảm láng giềng thì chẳng còn giống như ngày trước, không thấy mấy khi người dân quê tụ tập như thuở xưa  ngoài xóm bãi, chuyện giao lưu xóm giềng với nhau cũng chẳng thấy mặn mà. Những đứa trẻ không còn ngồi lưng trâu với mái tóc cháy vàng ngai ngái mùi bùn. Làng thôn vắng vẻ chỉ còn những người già và trẻ nhỏ, người lớn tản mát đi tứ xứ mong tìm cho mình một việc làm phù hợp.

          Anh Nghệ thường tâm sự: Anh có hai lần gặp may làm thay đổi đời anh. Lần đầu khi học xong phổ thông được bố trí đi học Nông nghiệp ở Cuba. Nhưng vì thời ấy đang chiến tranh nên phải đi bộ ra tận Thanh hóa mới có tàu ra Hà nội. Đến Hà nội thì đã muộn mất mấy ngày và đoàn Cuba đã đi rồi nên anh được chuyển sang đi học ở Tiệp. Sau khi tốt nghiệp về nước, anh được phân công về Z137 một đơn vị quốc phòng. Sau hòa bình anh được xuất ngũ và quay lại Séc làm phiên dịch. Sau khi hết hạn hợp đồng lao động được một anh bạn đồng hương làm ở ban quản lý lao động mua cho chiếc vé khứ hồi và dặn: nếu về nước mà vẫn thích Séc thì dùng vé khứ hồi mà sang lại. Đây là vận may lần thứ hai, anh quay lại Séc và nhờ bạn bè giúp đỡ anh về vùng biên kinh doanh. Cuộc cách mạng Nhung nổ ra mang theo biết bao nhiêu điều mới mẻ. Nhân cơ hội mở cửa những “chợ Việt nam” mọc lên như nấm sau mưa trên khắp các vùng miền. Khách quen của anh càng ngày càng nhiều lên và dãy xếp hàng trước bâu anh càng ngày càng dài ra. Anh mê đi với việc bán buôn ở vùng biên lúc nào cũng không biết nữa. Dẫu chẳng tài giỏi gì nhưng nhờ vốn liếng tiếng của mấy năm ăn học là một lợi thế rất lớn để phục vụ cho việc mưu sinh xứ người. Chắt chiu, tằn tiện theo tháng năm rồi cuộc sống của anh dần dần khấm khá lên, dần dần đón được vợ con sang. Bây giờ anh đã có nhà, cửa hàng đàng hoàng ở trung tâm thành phố và con cái cũng đã trưởng thành. Công to nhất với quê choa là anh đã kéo theo được chín anh em họ hàng thân thuộc sang đây lập nghiệp.

 Quá nửa đời người phiêu bạt để đến bây giờ, khi cuộc sống đã ổn định sau biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc mưu sinh, đầu đã hai thứ tóc, mỗi khi con cháu tập trung đông đủ anh hay kể về tuổi thơ, về miền đất xứ Nghệ mà vẫn thấy trong lòng mình rưng rưng những nỗi niềm. Chẳng biết chúng nó có hiểu được cho không những nhọc nhằn của người dân quê choa, từ bao đời nay quay quắt trong chảo lửa, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời nơi vùng đất khô cằn. Và chỉ mong con cháu nay được sống nơi Thiên đường của hành tinh xanh này mai sau vẫn nhớ về quê cha đất tổ như anh cu Nghệ.

 Nguyễn Văn Sung gửi đăng

 

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

  • #18 Hưng: Tiêu đề

    31-05-2016 16:25

    Cảm ơn bác về bài viết
  • #17 ĐHNT: Em „Lâm Đồn“

    31-05-2016 12:43

    Anh nghi em giả danh Nghệ tĩnh lắm vì anh bấm đúng huyệt, „éo“ NT nào dại dây với C...ơm, nhưng thôi coi như anh cứ cắn mẹ nó cái mồi em thả xuống nhé. Với cách viết thì ĐHNT thừa hiểu Cơm biết quá nhiều, chọc nó khùng lên nổ cho vài cái tên của ban lãnh đạo – ít nhất có vài thằng buôn người hay dính cỏ- lên mạng là tan xác pháo. Anh cũng nói luôn, anh không phải Xuân Cang, đừng xui anh lộ, lộ ra các em “NHỦ” bộ đội tập kích thì anh cũng tan xác pháo về chầu ông Vải nhà anh, nhưng nếu Núi mà không Núp thì anh nghĩa Lộ đối thoại trực tuyến ngay. Biểu tình trước ĐSQ là cũng muốn đối thoại đấy nhưng ĐSQ hát bài Quảng Bình quê ta ơi, “Không không là không, em lạy anh rồi, Không không là không ....Em đi ....ơ hờ ... mà... núp đây.. ”
  • #16 Trần Lâm: Tôi phản đối ý kiến của #15 ĐHNT

    28-05-2016 17:00

    Tôi phản đối ý kiến của #15 ĐHNT. Đề nghị Anh(Chị) cho biết quý danh, chứ đã ẩn danh lại còn giải thích lung tung: ĐHNT là Đông hương Nghệ Tĩnh! là không đứng đắn. Chính Anh (Chị) đang xúc phạm Hội chúng tôi đấy.

    Hội Đồng hương Nghệ Tĩnh là một Hội mạnh vì các thành viên tự nguyện cống hiến tài vật cho Hội. Trong mỗi một cuộc gặp mặt thì tài chính công khai là ưu tiên số một, cho rằng: "rất có thể có tiền của bộ đội Đức, Séc thời chợ búa và thời trồng cỏ" là nói láo! Có thể anh (chị) là Fan của NTV nhưng chúng tôi có cách làm riêng.

    Cái đích của biểu tình không phải là bạo động và lật đổ. Mục tiêu đầu tiên của biểu tình là yêu cầu được lắng nghe và được đối thoại. Những thay đổi cụ thể mà nó mang lại có thể nhỏ và từng bước một, thay đổi được một phần của cơ chế cũng đã là thành công, từng bước một.
  • #15 ĐHNT: Thế là "éo" phải

    28-05-2016 08:06

    ĐHNT tức là Đồng hương Nghệ tĩnh, một hội to nhiều tiền, rất có thể có tiền của bộ đội Đức, Séc thời chợ búa và thời trồng cỏ. À quên cụ nó mất cả đưa từ Ngài sang Anh nữa. Dũng cảm dám làm dám ngồi tù mà không dám bảo vệ quê hương. Vài thằng ra vẻ yêu quê post mấy bài báo lên "éo" dám bình luận. Làm ăn có tí tiền quên cụ nó quê hương, dửng mỡ nổ lung tung. Thà cứ im đi mà hưởng thụ cho nó đỡ chướng. Thôi cứ đi theo Đại sứ Núp. Xách dép cho cô bé đồng hương NTV kia kìa
  • #14 Mỹ Duyên: Gửi anh #11 Hội ĐHNT:

    26-05-2016 17:59

    Anh #11 Hội ĐHNT làm gì mà bức xúc thế: Anh cu Nghệ thấy quê hương bị tàn phá mà éo dám đi biểu tỉnh trước ĐSQ là kém. Ừ thì có thể là kém nhưng anh quên là để Đảng lo rồi à? Ở Hà nội, TP Hồ chí Minh đi biểu tình còn bị Công an tóm vào trại là gì!
  • #13 FB Lãng Anh: Anh cu Nghệ có thể khuyên lãnh đạo Viêt những gì?

    26-05-2016 15:28

    Có một điều các lãnh đạo Việt Nam sẽ phải học hỏi nhiều về phong cách của tổng thống Obama. Đứng đầu một cường quốc với GDP tới 17000 tỷ USD, ông ấy bước vào một quán bún chả bình dân trên phố Lê Văn Hưu, ngồi trên một chiếc ghế nhựa không tựa lưng giá dưới 5 USD, trước mặt là một chiếc bàn inox rẻ tiền, và ăn một xuất bún chả có giá 2 USD. Dù là hành động mang tính ngoại giao hay là một phong cách gắn liền với một trong những nhà lãnh đạo xuất sắc nhất thế giới, Obama đang chứng minh vì sao ông ấy xứng đáng là lãnh đạo của nước Mỹ. Chưa bao giờ có ai trong các tứ trụ ở Việt Nam có một bữa ăn bình dân tương tự, dù họ đang lãnh đạo đất nước này. Khi sống quá xa dân, chưa bao giờ ăn những thứ người dân đang ăn hàng ngày, thì làm sao có thể hiểu và chia sẻ được những điều người dân vẫn nghĩ??? Các lãnh đạo Việt Nam nên học tập điều này, dù vì thật lòng hay vì ngoại giao. Sau những hành động tương tự, tôi tin rằng các vị sẽ biết thực tế ở đất nước này ra sao, từ đó có thể có những thay đổi trong tư duy của các vị.
  • #12 Đăng Mạnh: Nhớ về tuổi thơ

    26-05-2016 09:09

    Anh Sung ơi, đọc bài này của anh những ký ức ngày xưa lại ùa về. Bài viết hiển hiện một miền quê xứ Nghệ. Anh " Cu Nghệ quê choa " cũng nói lên hoàn cảnh của bao lớp thanh niên ngày xưa của xứ Nghệ từ trước những năm 70 của thế kỷ trước anh Sung à. Cảm ơn anh.
  • #11 Hội ĐHNT: Thế là éo phải

    26-05-2016 08:22

    Anh cu Nghệ thấy quê hương bị tàn phá mà éo dám đi biểu tỉnh trước ĐSQ là kém. Anh ngồi đầy mà hổi tưởng mà anh éo làm gì cho "về miền đất xứ Nghệ mà vẫn thấy trong lòng mình rưng rưng những nỗi niềm". Anh nên viết cái gì nó thiết thực hơn, thời gian không còn nhiều đâu
  • #10 Văn Thành: Đất nước cần phát triển nhưng không được ảnh hưởng đến môi trường

    25-05-2016 15:54

    Obama đã thành công khi đưa một hình ảnh lãnh đạo Hoa Kỳ thân thiện với người dân của một nước cựu thù mà chính phủ Việt Nam vẫn còn rêu rao cho đến hôm nay, thậm chí làm lu mờ nhất thời hình ảnh của lãnh đạo Việt Nam.

    Càng kính phục Obama bao nhiêu thì người dân Việt chúng ta lại thất vọng bấy nhiêu về lãnh đạo Việt hiện nay. Muốn đưa đất nước tiến lên nhưng môi trường phải được bảo vệ.
  • #9 Lan Anh: Anh cu Nghệ có cảm nhận thế không?

    24-05-2016 19:31

    Tổng thống Obama nói:"Trong chuyến thăm lần này, sự thân thiện của người dân Việt Nam đã chạm đến trái tim tôi. Bao nhiêu người xếp hàng dài trên các con phố, nở nụ cười và vẫy tay chào, đã giúp tôi cảm nhận được tình hữu nghị giữa con người hai nước".

    Rõ ràng ràng là chưa đầy hai ngày ông Obama đã chứng minh rằng ông ta là kẻ xâm chiếm… trái tim con người VN dễ dàng nhất.

    Không hiểu anh cu Nghệ có cảm nhận thế không? Chắc chắn là có.
  • #8 LĐT: Anh Cu Nghệ mắt hết vàng như...nghệ!

    24-05-2016 15:09

    Cũng may anh Cu Nghệ có chút tri thức, chăm chỉ học hành, quyết chí tu thân nên được đi du học và nhận biết mở mang tri thức và nhận thức. Cái may nữa là cuộc cách mạng Nhung làm biến đổi hoàn toàn hoàn cảnh bản thân và gia đình anh Cu Nghệ.
    Nói về quê hương, anh Cu Nghệ cũng đau lòng trước cảnh Rú Cấm bị triệt tiêu hoàn toàn, nương dâu xanh, bãi mía chẳng còn, anh luyến tiếc nhớ lại thời vớt củi mùa lụt... Như vậy, anh Cu Nghệ cũng đã bám sát tình hình "phát triển" của quê hương, đất nước. Tuy nhiên, anh là con người tế nhị nên anh không nói thẳng ra, không nói hết ra. Ấy là sự tinh tế của người viết. Viết chưa hết ý mà người đọc suy luận ra, mở ra những điều đang ấp ủ mới là bậc kỳ tài.
    Mừng cho anh Cu Nghệ giờ về quê trong xe hơi thời thượng.
    Mừng cho anh Cu Nghệ mắt giờ không bị vàng như... nghệ!
    Nhưng chỉ về thăm thôi, anh Cu Nghệ ạ.
    Về thì
    "Bờ ruộng mật nương dâu xanh bãi sắn
    Đã thành khu chế xuất của nước ngoài"
    (Thơ Lưu Đức Thọ)
    Chúc anh Cu Nghệ và gia đình nhiều niềm vui!
  • #7 Ký danh: Tiêu đề

    24-05-2016 04:58

    ngày xưa xả thân kiu nước
    bây giờ bán nước nuôi thân
    Trang sơn bây giờ: Rú Cấm phá lâu rối ko nói
    sông lam thi bị ngăn làm thủy diện
    bãi bồi thì bán chia nhau hết rỗi Bác Sung ôi..
  • #6 Dinh thanh: gui Bac Sung

    24-05-2016 04:39

    bac oi ,
    bai viet hay nhung hinh nhu bac lau ko ve que.
    song lam gio lam ji giong ngay xua... lam ji co lu lut,bon no ngan lam thuy dien het roi...dat ban,rung ban chia nhau het roi....
    NGAY XUA XA THAN KIU NUOC
    BAY GIO BAN NUOC NUOI THAN
    TRANG SON QUE TA....
    NHA VAN NGOC NGAN CO CAU:NGUOI VN NOI MOT DUONG LAM MOT NEO :((((
  • #5 Xuân Trường: Xứ Nghệ không còn an toàn nữa rồi

    23-05-2016 22:23

    Chúng ta nên phải nói thật với nhau. Tôi không phải là người cực đoan, nhưng vẫn phải nói rằng:Thật ra vấn đề chính của Việt Nam không phải là thảm họa môi trường mà là thảm họa thể chế. Thể chế đảng trị mới sinh ra tham nhũng và vô cảm là nguyên nhân hủy diệt không chỉ đời sống kinh tế, môi trường mà văn hóa và tinh thần của cả một dân tộc. Việt Nam chưa phát triển mà đã bị ô nhiễm thê thảm thế này và càng công nghiệp hóa thì đất Mẹ Thiên nhiên càng tan tành. Chỉ có khi nào có một số đông quần chúng cần thiết không chỉ vài trăm hay vài ngàn mà là vài trăm ngàn người Việt vượt qua sợ hãi và thờ ơ đứng lên đòi quyền làm người gồm có quyền tiếp cận thực phẩm và nguồn nước sạch theo tinh thần của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa mà Việt Nam đã gia nhập thì mới mong có cơ hội cá có nước sạch và người dân có chính quyền minh bạch được.
  • #4 Nguyễn David: Anh cu Nghệ cũng chính là tôi, tuyệt!

    23-05-2016 19:36

    Mấy hôm nay ở xa nên ngóng tin tức chuyến thăm của Tổng thống Obama tại Hà Nội nhưng tin tức toàn lá cải, VTV1 lúc 19h thì thuyết minh không khớp với hình ảnh . Các báo quốc doanh cùng viết một kiểu đưa tin: nào là siêu xe của TT, ông ăn gì, ai kiểm tra thức ăn… Không có một bài báo nào bình luận sâu sắc về chuyến thăm mang tầm quan trọng khu vực và quốc tế như thế này. Cũng vui khi đọc bài anh cu Nghệ. Cuộc đời của Anh cu Nghệ cũng giống như hoàn cảnh của tôi, có hơi khác là khi về đầu tư ở quê hương thì hầu như hoàn toàn bị phá sản và lại phải quay lại với đất Séc này. Ở đây tôi lại được hưởng tiêu chuẩn của Chủ nghĩa cộng sản: khám bệnh không mất tiền, không phải đóng bảo hiểm y tế, đi lại bằng phương tiện công cộng không phải trả tiền, không khí trong lành, thực phẩm an toàn.
  • #3 htd: hay

    23-05-2016 13:52

    Tôi thấy đúng với tôi quá. Cảm ơn anh Sung
  • #2 Trần Vũ: Thế hệ thứ 2 quên quê choa rồi

    23-05-2016 11:08

    Đọc lại bài thấy tuổi thơ của tôi cũng giống như của anh cu Nghệ. Chúng tôi cũng vất vả, khó nhọc, nhưng chúng tôi lúc bấy giờ hoàn toàn không biết là mình khổ. Sau này bôn ba mới biết được. Con cháu bây giờ đã trưởng thành thành công dân toàn cầu rồi. Anh cu Nghệ đừng có mong tưởng chúng nó sẽ về quê nhé. Những người đi ra khỏi qua thì ít nhất họ cũng trụ tại Vinh còn lại là họ chọn Hà nội hay Sài gòn làm nơi trú ngụ.
  • #1 Nguyễn Nam: Ôi, Nghệ Tĩnh quê tôi

    23-05-2016 09:24

    Cảm ơn bác Sung lại cho tôi nhớ về quê hương xứ sở Nghệ Tĩnh. Quê tôi bây giờ không còn đẹp như ngày " Đường vô xứ Nghệ loanh quanh non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ" nữa, thay vào đó là các khu công nghiệp như khu Formosa Vũng áng thải chất độc làm chết môi trường. Đúng là giận là giận các cơ quan hoạch định chính sách thật nhưng lại thương mà thương dân quê choa lam lũ nhưng vẫn suốt đời vì Đảng.
Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.
Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo