Góc Bạn Đọc

Nguyễn Kim Phụng - Những mảnh của cuộc đời (10)

Cập nhật lúc 29-06-2015 22:59:09 (GMT+1)

 

   Chủ nghĩa Mác – Lê – Mao đã tạo nên nhiều kẻ cuồng tín và mất hết nhân tính. Do chủ trương „dùng bạo lực để thiết lập chuyên chính vô sản (bị biến đổi thành chuyên chính của giai cấp công – nông cho phù hợp với Trung Quốc – Việt Nam, là những nước nông dân chiếm đa số) và áp dụng triệt để triết lý „mục đích biện minh cho phương tiện“, những tên trùm cộng sản đã không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích cuối cùng của chúng – leo lên đỉnh cao quyền lực cá nhân hay dành độc quyền lãnh đạo đất nước cho nhóm lợi ích của chúng, núp dưới cái tên Đảng cộng sản!


>> Nguyễn Kim Phụng - Những mảnh của cuộc đời (9)

Những mảnh vụn của cuộc đời - Phần 10

   Năm 1979 để lại trong lứa chúng tôi nhiều kỷ niệm khó quên. Mượn cái cớ „dạy cho tiểu bá Việt Nam một bài học“, ngày 17.2.1979  vào khỏang 5 giờ sáng, Trung Quốc chính thức tấn công Việt Nam ở tòan bộ biên giới phía bắc. Trong thực tế, quan hệ giữa hai nước „cùng mác cộng sản“ Việt Nam – Trung Quốc đã căng thẳng từ lâu. Ngay từ sau ngày 30.4.1975, tức là ngày Việt Nam thống nhất, Trung Quốc đã sử dụng bè lũ tay sai mao ít của mình tại Campuchia liên tục tấn công ở biên giới tây nam Việt Nam và bè lũ Mao ít này cũng đã gây ra nạn diệt chủng ở Campuchia, giết hại tới 3 triệu „đồng bào“ của mình, đặc biệt là giới trí thức.

Để tự bảo vệ và cũng là „bảo vệ quyền lợi“ của mình, Việt Nam đã „giúp“ thành lập mặt trận giải phóng Campuchia và năm 1978 đã đưa quân sang quét sạch bè lũ Polpot, lập lên chính phủ thân Việt Nam tại nước này. Cũng trong năm 1978 tại Việt Nam xảy ra cái gọi là „nạn kiều“.Những người Việt gốc Hoa, không hiểu do lấy tin từ đâu, đã lần lượt dời khỏi Việt Nam vì sợ hãi. Có cả tin đồn, rằng an ninh Việt Nam giả dạng tới từng nhà hoa kiều khuyên họ rời khỏi Việt Nam càng sớm càng tốt kẻo thiệt thân, có cả tin đồn rằng người của Trung cộng cố tình phao tin gây hoang mang để hoa kiều lũ lượt quay về chính quốc, nhằm tạo ra cớ đánh Việt Nam.

Có lẽ cả hai cái tin đều có phần sự thật. Tuy Việt Nam lờ mờ hiểu, rằng Trung Quốc sẽ đánh mình nhưng giới lãnh đạo Việt Nam vẫn bị bất ngờ khi Trung Quốc nổ súng tấn công. Một bằng chứng nhỏ để chứng minh cho cái khẳng định này là đám cưới của con trai Lê Duẩn, cố tổng bí thư đảng cộng sản Viêt Nam, được tổ chức đúng vào ngày 17.2 này, nếu biết trước có lẽ ông Lê Duẩn đã cho hõan lại. Bà bác tôi sống ở Thị xã Lạng Sơn kể lại, rằng thậm chí xe tăng Tàu chạy vào tới giữa thị xã mà dân chúng vẫn cứ tưởng là xe tăng Việt Nam vì chúng cũng dùng cờ đỏ cắm trên nóc xe tăng!

Qua sự việc này chúng ta thấy, những tên trùm cộng sản, về thực chất, chỉ là những tên độc tài khát máu, những lý luận trên miệng lưỡi chỉ là giả tạo còn khi hành động, chúng bất chấpluân thường đạo lý, bất chấp cả các công ước quốc tế, hiệp định quốc tế. Việc „thằng anh cộng sản tàu“ đem hàng chục vạn quân đánh „thằng em cộng sản Việt Nam“ là một minh chứng hùng hồn, rằng cái mớ lý thuyết của chủ nghĩa Mác- Lê  - Mao chỉ là một món hổ lốn, ai muốn áp dụng kiểu gì cũng được, miễn là đem lại một cái lợi nào đó cho cá nhân những kẻ đang cầm quyền. Phải nói thực, rằng tâm lý gét người Tàu, căm thù giặc Tàu đã ăn sâu vào tâm khảm của người Việt Nam từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Chúng tôi, khi đó đang ngồi học tại Đại học ngoại ngữ Thanh Xuân, cũng giống như tất cả mọi tầng lớp người Việt Nam khi đó, trong lòng đều bừng bừng khí thế „sát thát!“. Ban giám hiệu đề nghị sinh viên viết đơn „tình nguyện nhập ngũ“, tuy là việc viết đơn là „tự giác“ nhưng tôi cho rằng nếu sinh viên nào không viết sẽ bị cho thôi học luôn! Tất nhiên là chúng tôi đa số đều thực sự tự nguyện viết đơn, thậm chí có bạn còn lấy máu để viết đơn nữa kia và đây là bạn H, cũng trong nhóm sinh viên đi Tiệp Khắc, sau này cũng học khoa máy của trường Đại học bách khoa Praha ČVUT cùng tôi: Bức thư tình nguyện nhập ngũ viết bằng máu này đã được đọc công khai trong buổi tập trung tòan trường đại học ngoại ngữ (kể cả Lưu học sinh lẫn sinh viên của hệ đào tạo trong nước).

Trong tâm khảm chúng tôi còn vang mãi bài ca „Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới, gọi tòan dân ta vào cuộc chiến đấu mới, quân xâm lược bành trướng dã man, đã dày xéo mảnh đất quê hương, lửa đã cháy và máu đã đổ, trên khắp dải biên cương...“ hay bài hát Chiều dài biên giới, đã được ông thầy dạy tiếng Séc của chúng tôi là Maxmilian Konečný chuyển sang lời tiếng Séc, mà tôi vẫn còn thuộc mấy câu đầu:

Vietnam je náš,
Vietnamcům je ta zem
tisíce let dějin,
na věčná léta,
my zde budem jejím pánem!

(Tạm dịch: Việt Nam là của chúng ta, đất nước này thuộc về người Việt, đất nước của hàng ngàn năm lịch sử và chúng ta sẽ mãi mãi là chủ nhân nơi này). Cũng thời gian này, chủ tịch nước đã ra lệnh „tổng động viên“, tất cả thanh niên trai tráng trên 18 tuổi, kể cả bộ đội đã phục viên, lại nhập ngũ. Rất may là sinh viên các trường đại học tạm thời chưa „bị“ gọi lên đường, vì thế lớp sinh viên ưu tú chúng tôi không „được“ cầm súng bảo vệ tổ quốc là lẽ đương nhiên!

   Sau khi Trung Quốc, không nuốt được Việt Nam trong trận chiến biên giới phía bắc vì nhiều lý do, chúng đành phải đơn phương tuyên bố rút quân. Có điều là sau khi Việt Nam đem quân sang Campuchia, dựng lên ở đây một chính quyền, mà nhiều người gọi là „bù nhìn“, Việt Nam cũng bị cô lập trên trường thế giới: Trung Quốc lẽ dĩ nhiên là cắt bỏ mọi khỏan viện trợ, dù là tự nguyện hay theo các cam kết đã thỏa thuận và thêm vào đó là phong tỏa đường sắt nối từ Nga qua Trung quốc tới Việt Nam.

Vì vậy, hàng hóa hay chuyên gia của khối XHCN, đứng đầu là Liên Xô, cùng với các nước Đông Âu khác, chỉ được đưa sang VN qua đường hàng không hoặc đường biển. Đó cũng là lý do tại sao lứa du học sinh đầu tiên đi máy bay sang châu Âu rơi đúng vào năm chúng tôi. Do sa lầy ở Campuchia và các tổn thất ở phía bắc, Việt Nam rơi vào tình hình rất khó khăn về kinh tế, thiếu lương thực và các nhu yếu phẩm, hàng tiêu dùng trầm trọng. Từ tháng 3.1979, chúng tôi đã bắt đầu phải ăn hạt bo bo thường xuyên hơn hay các khẩu phần cũng bị cắt giảm bớt.

   Một sự kiện cũng đáng nói ở đây là chúng tôi cũng được huy động đi lao động XHCN một tuần – đi đào và nạo vét sông Tô Lịch (Hà Nội). Nghe đâu Thụy Điển cho tiền để tiến hành cải tạo con sông Tô Lịch. Chúng tôi không biết trị giá viện trợ bao nhiêu, nhưng chắc rằng chúng đã bị chính phủ VN xà xẻo nhiều để chuyển sang cho cho quốc phòng - an ninh. Nghe đâu mỗi người đi làm việc nạo vét sông Tô này đáng lẽ được tiền và các khỏan bồi dưỡng như đường sữa thịt, do phía Thụy Điển chi tiền, nhưng trong thực tế, bọn sinh viên chúng tôi chẳng được cái gì ngoài bữa ăn hàng ngày ra.

Hồi đó,việc nạo vét sông tòan làm bằng tay hết. Cả hàng người nối nhau xếp thành một hàng dọc, từ lòng sông lên tới bờ. Người dưới lòng sông dùng „kéo“ cắt đất thành khối rồi người bốc lên, chuyền tay nhau để đưa tới chỗ để đắp vào bờ. Đáng lẽ đất đắp bờ phải được lèn chặt xuống, không để các lỗ hổng trong thành bờ để khỏi bị sạt lở sau này mới phải. Ngược lại người phụ trách chúng tôi lại „chỉ dẫn“ cho sinh viên đắp các viên đất to này cho khéo để nhanh „hoàn thành kế hoạch“ đắp được 100 mét bờ chẳng hạn.

Từ đó ta đã thấy rõ, rằng sự giả dối đã „ăn sâu“ vào con người Việt Nam từ những năm 70 của thế kỷ trước, mà đây lại còn là các thành phần trí thức hẳn hoi, nói gì là đến các thành phần khác trong xã hội Việt Nam. Những dối trá, giả tạo của cấp trên cứ lan truyền dần xuống cấp dưới và gây ra phản ứng dây chuyền trong tòan xã hội.

   Trong chương trình học tại trường ĐHNN Thanh Xuân, chúng tôi học một số môn cơ bản của năm thứ nhất bậc đại học, chẳng hạn như Tóan, Lý, Hóa...và tất nhiên là môn tiếng Séc (hoặc Slovakia). Tất cả các môn đều học bằng tiếng Séc để làm quen dần và để sau này có thể theo học được ở nước ngoài. Khi đó, cả lớp mới có 1 cuốn từ điển tiếng Tiệp thì phải, và cuốn này cũng chỉ có vẻn vẹn độ 20 ngàn từ vựng. Trong năm tôi có vài người thông minh tuyệt đỉnh, có thể họ học thuộc lòng cả cái cuốn từ điển này.

Tới tháng 6 năm 1979, chúng tôi cũng đã kết thúc khóa học chuẩn bị tại trường ĐHNN Thanh Xuân, tất nhiên cũng thi cử đàng hoàng. Ai rớt sẽ phải ở lại học đại học trong nước. Hồi đó cũng có tiền lệ, rằng ai thi vào đại học đạt 27 điểm /3 môn trở lên, sẽ được „tập trung“ lên Vĩnh Yên, học tại trường đại học quân sự ở đó 1 năm rồi sang Nga vào trường Đại học tổng hợp Lomolosov học.

Những người được từ 23,5 điểm tới 26,5 đi Đông Âu (Đức, Balan, Tiệp...) và dồn lại những ai được từ 21 điểm tới 23 điểm lại đi Nga học các trường khác. Như vậy, chúng tôi, sinh viên đi Đông Âu học, thuộc loại „thường thường bậc trung“. Hầu như ai cũng học hành tử tế và thi đạt kết quả tốt, không ai bị bỏ lại. Trong nhóm đi Tiệp lại còn lựa ra một nhóm „xuất sắc nhất“ để cho đi học thẳng, tức là bỏ qua học tiếng thêm 1 năm nữa tại Tiệp Khắc, ở các trung tâm dạy tiếng, mà vào luôn năm thứ nhất của trường đại học, nơi họ sẽ được cử tới học. Nếu tôi nhớ không lầm thì nhóm này có 9 người thì phải.

Tháng 9 năm 1979, chúng tôi được nhận giấy tập trung tại trường và vào một ngày mùa thu đẹp trời, chúng tôi lên những chiếc xe du lịch mác Hải Âu (xe do Nga sản xuất), để đi tới sân bay Nội Bài. Chiếc máy bay IL 62 của hàng hàng không Aeroflot (Liên Xô) đã chờ sẵn và cuộc hành trình tới thiên đường của chúng tôi đã bắt đầu!

(Đính chính cho phần 9: (1) Lớp TK2 mới là lóp đi học quân sự ở Brno; (2) Riêng trường cấp 3 Lý Thường Kiệt (Hà Nội) có tới 5 người được đi học Tiệp Khắc năm này, đó là Thành, Phụng (loe), Tú 3G, Dũng Trương Thái và Long (H). Trong TK1 có 2 bạn học trường Chu Văn An (Hà nội) là Phan Ngô Tống Hưng và Dương Phan Cường, 2 bạn học Phổ thông công nghiệp Trần Phú là Luân và Sơn.)

 

Kỹ sư Nguyễn Kim Phụng - gửi đăng
© Vietinfo.eu

>> Bình Luận tại bài 1: Những mảnh của cuộc đời (1)

 

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

  • #14 Hope4: Học Nghề

    14-07-2015 22:01

    Xin choà KS Nguyễn Kim Phụng , đọc tự truyện của anh tôi cũng được biết thêm về các SV ưu tú như các anh được cử ra nước ngoài đào tạo để sau này trở về phục vụ đất nước. nhưng tiếc thay không hiểu vì lý do gì mà các anh đã không trở về.

    Có hay chăng sự uổng công dạy dỗ của thày cô , sự kỳ vọng của GĐ . Mọi người cũng không chê trách các anh đâu vì sự chạy trốn hay nói từ ngữ nhà binh là " ĐÀO NGŨ " , thì các anh cũng đừng phê phán đất nước , nơi mà các anh đã sinh ra và được nuôi dưỡng và dạy dỗ thành nhân tài như ngày hôm nay. Thay vì nói lời cám ơn , thì các anh lại lên án cuộc đời.

    Mỗi thể chế trong mỗi giai đoạn lịch sử đều có những đặc thù riêng của nó . Lúc đó có thể là đúng đắn , là phù hợp nhưng bây giờ thì không chấp nhận được và ngược lại. Mỗi chún ta cần có cái nhìn khách quan hơn để cuộc sống có ý nghĩa .
  • #13 Dân du học 78/79: Những mảnh của cuộc đời

    12-07-2015 12:53

    Cảm ơn bạn Kim Phụng để chúng mình cùng nhớ lại một thời...hồi đó cùng năm với bạn mình được phân đi Bungari. Còn nhớ xuất 1/2 chiếc bánh mì nhỏ cho buổi sáng hôm sau, vừa đến cầu thang đã ăn hết luôn ngay ngày hôm đó...va những buổi chiều từ bancông nhìn các nàng Hà Nội xinh tươi (đi Nga) chơi cầu lông phía dưới...các nàng bây giờ đâu rồi nhỉ?
  • #12 Kim Phụng: A - Đây rồi

    08-07-2015 09:15

    Qua bài phản hồi, chúng ta nhận biết ngay được những con vẹt - dư luận viên!
    Đến nay ở VN vẫn tồn tại rất nhiều người tôn sùng các chế độ độc tài, chẳng hạn của Ỉák thời sađam, hay của Bắc triều tiên, của Trung cộng,...

    Những tên bồi bút - Dư luận viên mù quáng này vẫn không chịu nhìn nhận một sự thật, rằng lời người vẫn hướng tới các thể chế văn minh hơn. Chủ nghĩa cộng sản và các loại hình biến tướng của nó ở Nga, TQ , bắc triều, Việt Nam chỉ có thể làm chậm đi tiến trình hòa nhập văn minh của các nước này chứ không thể nào ngăn cản được bánh xe lịch sử luôn quay và tiến về phía trước. Cái bạn ký danh VN kia, cũng đem mấy điều "học thuộc lòng" đã được nhồi nhét tại trường học (trong nước), với con mắt nhìn sau lũy tre làng, vậy mà vẫn mở miệng nói tới cái điều "vòng xóay trôn ốc của lịch sử" cứ như thật ấy! Không hiểu, với sự "tin tưởng mù quáng và cơ hội này đã bao giờ anh ta được "giới thiệu ra ứng cử vào hội người Câm - mù - điếc", tức là vào cái có tên "CUỐC HỘI VN" bao giờ chưa?
  • #11 VN: Không nên chửi đổng

    07-07-2015 07:05

    Tôi thì không được đi ra ngoài nước nhưng thời đó làm hồ sơ thi ĐH được ghi 3 nguyện vọng, nếu trúng cả 3 trường thì được chọn 1 trong 3.

    Kỹ sư Phụng đủ điểm ra ngoài nước thì sẽ được xuất ngoại nhưng có thể phải theo sắp xếp của bộ ĐH, nếu không ưng thì kỹ sư có thể không đi và ở lại nước mà học đúng nguyện vọng. Mà nói thật nhé ngày đó được đi nước ngoài nếu sang đó học ĐH quét rác thì chắc chắn kỹ sư vẫn đi.

    Mỗi giai đoạn lịch sử nó đều có những đặc tính riêng phù hợp với thời đó,mỗi một con người đều có cái đầu riêng của mình,vào thời đó người ta thấy đúng thì ồ ạt theo, sau thấy không đúng thì lại ồ ạt bỏ, đó là qui luật nên không thể chửi đổng được.

    Thế giới hiện nay lại đang tiến đến giai đoạn "giai cấp vô sản thoàn thế giới liên hiệp lại" rồi đấy, cứ quan sát kỹ mà xem. Tất cả đều là qui luật nhưng có điều nó quay vòng theo dạng xoáy trôn ốc nên hình thái sẽ khác.

    Các nước mà kỹ sư gọi là văn minh hiện tại vẫn mang bom đạn đi trấn áp kẻ đối lập đấy kỹ sư ạ. Nếu Mỹ không treo cổ sadam hussein và không hỗ trợ cho Irap thì đâu có IS bây giờ. Đấy là kết quả của mang cái chết chóc đi để đổi lấy hòa bình...
  • #10 le phan dong: du hoc sinh toi Sec.

    07-07-2015 03:05

    Ki su Nguyen kim Phung viet kha chan that. Thoi diem 79-80 da co nhieu sinh vien Ha-noi tim duong toi Hoa-ky. That la nguong mo cac sinh vien do,
    boi vi ho da tim duong toi Mi, truoc ca tong bi thu DCS VN Nguyen phu Trong cua nam 2015!
  • #9 Kim Phụng: Còn có mập mờ

    05-07-2015 11:47

    Tôi không nghĩ là mình nhầm trong ý viết, rằng HS đi học ớc nào là do Bộ đại học phân, chứ không phải do HS tự chọn! ới cái thời CS, làm gì có quyền mà chọn! Chúng ta khi đó chỉ được gạch vào chỗ: chọn trường đại học và chọn ngành học trong hồ sơ xin thi vào đại học. Chẳng hạn tôi đã chọn thi vào ĐHTH Hà Nội, khoa Lý tổng hợp. Vậy mà tôi được "tống" đi Tiệp học chế tạo máy - chẳng liên quan gì đến cái ngành tôi chọn cả. Hay các bạn khác, có chỗ "thân quen" trên bộ đại học nên mới được "chọn ngành và chọn nước" để đi du học chăng? Với lại, các ngành học ở Vn rất hạn hẹp, đâu như ở châu Âu,vì thế học sinh phổ thông Vn biết cái quái gì để mà lựa chọn. Lúc đó một số ngành như Hóa dầu, khoa học vật liệu,...ở VN đâu có để sinh viên biết mà lựa chọn. Vì vậy, tôi vẫn bảo vệ ý kiến của mình, rằng lưu học sinh đi nước nào và học ngành gì là do "mấy anh trên bộ đại học" chỉ thị như vậy!
  • #8 Trí ngủ: Tung hô

    05-07-2015 10:27

    Hoá ra những trí thức Việt Nam cũng có lòng tự trọng cao vậy.Tôi nhìn nhận thì khác. Người Tây người ta học để làm tốt hơn cho một cái gì đấy. Trí thức ta học thuộc lòng lấy điểm cao để khỏi phải làm gì.
    Thử hỏi Ta đã nghĩ ra được cái gì cho mọi người công nhận. Chưa chắc đã đóng được cái đinh lên tường. Nói không phải nhạo báng Dân tộc nhưng đề nghị các quí cao học cho biết. Ông tổ bác học Việt Nam Lê Quí Đôn phát minh ra cái gì? Ai biết xin mách giùm. Nếu không biết mình thì không thể tiến bộ. Tôi làm được điều bình thường là tự nuôi sống mình một cách chính đáng (Không ăn bám ai).
    Tăm tre cũng giúp con người không bị sâu răng thối miệng.
  • #7 Azis Ne xin: Người thích đùa

    04-07-2015 22:44

    Ít nhất ks Nguyễn kim Phụng cũng hơn hẳn những người bình "loạn" ở chỗ là anh Phụng đứng ở chỗ sáng, với tên và danh chính của mình.

    Còn những kẻ đứng trong bóng tối, có khác gì lũ chuột hay lũ dòi bọ đâu mà dám mở miệng chê bai? Cái bạn ký danh Trí Ngủ kia là ai? khi được bố mẹ sinh ra cũng phải có giấy khai sinh và được đặt tên chứ? hay tự cảm thấy mình hèn kém nên cứ phải ẩn dấu dưới những cái tên ảo?

    Sao không dám đề nghi nói chuyện trực tiếp hay phỏng vấn người ta. Bản thân bạn đã làm được cái gì hay chưa? Hay cứ tưởng buôn lậu thoát vài công hàng? Làm trót lọt mấy vụ cây rồi có ít tiền là tưởng mình là "đại gia" - có chăng cũng chỉ là loại trọc phú vô học mà thôi! Liếm gót cho ks Nguyễn cũng chưa được!
  • #6 Kim Phụng: Thói quen nguy hiểm

    04-07-2015 22:36

    Chủ nghĩa cộng sản - ý thức hệ cộng sản đã biến cực kỳ nhiều người, kể cả những người có học, thành cái Máy, nói theo chương trình mà không hề suy nghĩ bằng đầu óc của mình. Chẳng hạn, theo lý thuyết cs, cái Tôi - chủ nghĩa cá nhân bị "tiêu diệt" và nhường ngôi cho chủ nghĩa tập thể - rồi câu Mình vì mọi người - mọi người vì mình được các "con vẹt" đã tẩy não trong các mái trường xhcn nhai đi nhai lại một cách vô thức.. Rất nhiều kẻ lên tiếng phê phán người khác, rằng họ là những kẻ "cá nhân chủ nghĩa", là những con người ích kỷ, rằng họ đã làm được cái gì chưa... giống như cái bạn số 4 đây. Tốt nhất, từng ngwòi tự biết mình làm được cái gì, mình cần làm gì và dự định làm gì, đừng có hỏi người khác - Anh/chọ đã làm được cái gì! Còn nếu như bạn tre nứa số 4 muốn biết, TÔI đã làm được cái gì ư? Thì đây, TÔI đang viết tự truyện đây, hay dở gì cũng khối người xem và bình luận, còn cái thứ tre nứa kia, bán chẳng ai mua, cho chẳng ai lấy, vậy thì hỏi - TÔI đã làm được gì để làm cái gì?
  • #5 nguyen doan truong: "chuột làm vua xứ mù"

    04-07-2015 17:25

    Có mấy điều tôi muốn đính chính giúp NKP:
    1. Trên năm NKP, lưu học sinh đã không đi sang châu Âu bằng tàu hỏa qua TQ nữa.
    2. Việc cử đi học ở các nước ko theo điểm đạt được như NKP đã viết. Trước hết là theo nguyện vọng khi thi đại học, thứ hai là theo ngành nghề mà BĐH lúc đó thấy cần. Năm tôi có vài người đạt trên 27 điểm cũng sang học ở Slovakia. Nói tóm lại thông tin NKP đưa ra ko đúng. Nhưng điều đó đâu còn quan trọng.
    Quan trọng là, chẳng ai phủ nhận NKP là người giỏi. Nhưng quá khứ đã lùi xa. Vinh quang khi đó cũng rất tầm thường. Đừng để chữ Tôi vượt đầu mình mà thêm tủi.
  • #4 Trí ngủ: Công ty tăm tre Vina

    04-07-2015 08:56

    Chữ Tôi to quá.Thử hỏi mhững Tôi ấy đã làm được gì chưa. Nhiều Tôi khác chưa bao giờ được ăn no mặc ấm hoặc từng được đọc hết một quyển sách. Nhưng vẫn làm ra sản phẩm nuôi sống Tôi ấy.
  • #3 Kim Phụng: Trả lời bạn đọc

    02-07-2015 19:04

    Bạn đọc, trước khi cho ý kiến, hãy đọc cho kỹ đã. Vào năm chúng tôi học, khóa 78-79 tại ĐHNN, những ai được 27 điểm trở lên - "bị tập trung" lên Vĩnh Yên học tiếng và đi Nga - đây là thành phần được điểm cao nhất khi thi vào ĐH. Số còn lại, từ 21 tới 26,5 về ĐHNN học và lại được chia ra như tôi đã nói.

    Đây là sự thật chứ tôi không hề muốn nói điều, rằng những người đi Nga học kém hơn!

    Hồi đó, trong SV vẫn lưu truyền câu cửa miệng "Giàu đi Đức, kiến thức đi Nga, ba hoa đi Tiệp" cơ mà!

    Một số bạn có điểm thi ĐH trong tầm 23,5 tới 26,5, được phân đi Đông Âu học, đã làm đơn xin sang học ở khối đi Nga và được chuẩn y.

    Còn việc "phân sv" là do bộ đại học chứ không phải tôi bịa ra!
  • #2 Ha Nguyen: Gởi tới tác giả và các độc giả của baó Việtinfo

    02-07-2015 09:45

    "Những người được từ 23,5 điểm tới 26,5 đi Đông Âu (Đức, Balan, Tiệp...) và dồn lại những ai được từ 21 điểm tới 23 điểm lại đi Nga học các trường khác"

    Ha Nguyen


    Tác giả viết như vậy là sai sự thật. Tùy vào nghành học và sự lựa chọn của mỗi lưu học sinh mà học ở Liên Xô hoặc học ở nơi khác. Viết như vậy có nghĩa là những người đi học ở Liên xô cũ toàn là những người kém hơn những người học ở các nước Đông Âu cũ. Bản thân tôi có thể sang Hungary, nhưng cậu tôi là một giáo sư đại học có uy tín cả trong va ngoài nước đã khuyên tôi xin chuyển sang khoa lưu học sinh Nga để được học tại Nga. Tôi rất cám ơn cậu tôi về điều này. Khi viết cho tất cả đọc, tác giả nên kiểm tra kỹ lại độ chính xác của thông tin. Nhiều người đã từng học tập tại LX cũ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy và không ít người trong số họ rất thành đạt. Có lẽ, người viết chính xác và khiêm tốn thì dễ gây cảm tình cho bạn đọc hơn!
  • #1 Làn Sóng nhỏ: Góp ý cho bài viết của Nguyễn Kim Phụng

    02-07-2015 09:35

    "Những người được từ 23,5 điểm tới 26,5 đi Đông Âu (Đức, Balan, Tiệp...) và dồn lại những ai được từ 21 điểm tới 23 điểm lại đi Nga học các trường khác"
    Tác giả viết như vậy là sai sự thật. Tùy vào nghành học và sự lựa chọn của mỗi lưu học sinh mà học ở Liên Xô hoặc học ở nơi khác. Viết như vậy có nghĩa là những người đi học ở Liên xô cũ toàn là những người kém hơn những người học ở các nước Đông Âu cũ. Bản thân có thể sang Hungary, nhưng cậu tôi là một giáo sư đại học có uy tín cả trong va ngoài nước đã khuyên tôi xin chuyển sang khoa lưu học sinh Nga để được học tại Nga. Tôi rất cám ơn cậu tôi về điều này. Khi viết cho tất cả đọc, tác giả nên kiểm tra kỹ lại độ chính xác của thông tin. Nhiều người đã từng học tập tại LX cũ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy và không ít người trong số họ rất thành đạt.

    Có lẽ, người viết chính xác và khiêm tốn thì dễ gây cảm tình cho bạn đọc hơn!
Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.

 

Booking.com
Tiêu điểm

Đọc nhiều

Thảo luận

Quảng cáo