Góc Bạn Đọc

Phạm Quốc Bảo: Vánoce của tôi

Cập nhật lúc 16-12-2014 21:15:45 (GMT+1)

 

Gia đình tôi không theo đạo thiên chúa nên khi còn ở Việt Nam, Vánoce với tôi rất mờ nhạt không có nhiều ý nghĩa, đôi khi chẳng nhớ là ngày nào, chỉ đến khi con đường trước cửa nhà rầm rập tiếng nói cười nô nức, xe đạp nối đuôi nhau lên phía nhà thờ trung tâm của xứ đạo mới biết noel đã về.


Những lúc ấy tôi hay có ước ao mình cũng là dân công giáo để có cớ được hòa mình trong trong dòng người cuồn cuộn kia, không chỉ mỗi noel mà cả những chiều thứ bẩy, vì trong dòng xe đạp đang hối hả ấy có một bạn gái học cùng trường trung học mà tôi rất thích… Lớn lên chút nữa, tôi đi học xa nơi phố thị, ra trường đi làm ở một công ty cầu lớn, nay đây mai đó gắn bó với những giòng sông, những miền quê nghèo heo hút. Vì thế cứ mỗi một mùa noel lại ở một vùng quê mới chất đầy trong ký ức những kỷ niệm, những nét riêng theo văn hóa của mỗi vùng. Những ngày noel ấy tôi cũng tìm đến nhà thờ gần nhất trong cái lạnh se sắt, không phải để đi lễ, không phải để nghiên cứu về văn hóa vùng miền, mà vì nơi ấy giúp tôi thấy lại cảm giác yên bình và tìm về ký ức, tìm về bóng dáng cô bạn gái tuổi học trò mà từng ấy năm trôi qua không vết dấu… Ký ức về noel chỉ có thế không hơn.

Từ khi sang Séc mới biết rằng, Vánoce là một ngày trọng đại của cả vùng Châu Âu mênh mông, một ngày lễ lớn mang nhiều ý nghĩa, nó gắn với mùa đông, gắn với những bông tuyết mang dáng hình xứ sở, mà bạn bè tôi bảo rằng: nếu thiếu tuyết trong những ngày lễ này thì coi như  sẽ kém đi rất nhiều thi vị giống như ngày tết cổ truyền của quê hương tôi thiếu đi màu hoa mai, hoa đào, cành quất...

  Tôi may mắn hơn ít nhiều người Việt sang cùng khác vì xứ người có một gia đình người thân. Cậu lấy vợ người Séc có hai đứa em đã lớn cùng với những anh em họ hàng bên ngoại của mợ, một đại gia đình Séc bình dị, thân thiện, cởi mở, nên tôi đương nhiên là một thành viên trong gia đình ấy và được hưởng những ngày noel với tết dương lịch đúng nghĩa văn hóa của người Séc.. Những năm đầu không biết tiếng và nỗi nhớ quê hương đến nhói lòng vang lên trong tâm thức, thế nên càng sống trong không khí đầm ấm hạnh phúc của gia đình cậu mợ vào dịp Vánoce tôi càng thấy mình lẻ loi, lạc lõng, đơn độc..

… Từ bốn giờ chiều bên ngoài quảng trường đã vắng vẻ trong cái lạnh vừa đủ để tuyết phủ trên những mái nhà, trên những tàng cây và mọi vật, khói từ ống khói trên tất cả các nóc nhà tỏa ra không gian như ấm áp hơn xua tan đi cái lạnh. Bên ngoài bếp ăn lúc này đã thơm lừng những món đặc biệt được chế biến từ cá chép, lại là công sức của mợ Anna từ sáng sớm, những miếng cá ngon tẩm bột rán, những miếng cá chép rán không tẩm bột ăn với salad trộn và nhiều món nữa cũng được chế biến từ cá chép. Thêm những loại bánh ngọt truyền thống được mợ làm rất nhiều cùng với các loại hoa quả được đặt vào những chiếc đĩa rất to để đãi khách. Thường ngày không bao giờ thấy mợ và các em ăn cá chép, nhưng hôm nay thì cả gia đình cùng ăn tự nguyện. Mợ bảo: cá chép là một món ăn truyền thống trong ngày lễ Vánoce trọng đại, vì thế nếu không ăn sẽ kém phần may mắn cả năm tới. Khi bữa ăn bắt đầu thì cũng là lúc những lời chúc của tất cả mọi người trong gia đình dành cho nhau, chúc cho một năm tới gặp nhiều may mắn và hạnh phúc vang lên đầy ấm áp, bữa ăn sum vầy bên gốc thông lung ling ánh điện, tỏa chiếu xuống những món quà được gói rất cẩn thận có tên của mỗi người đã được chuẩn bị. Lúc này tôi mới để ý đến một gói nhỏ bằng giấy báo được băng lại, đặt phía dưới đĩa ăn của tất cả mọi người trên bàn, cầm lên và ngắm ngía mãi tôi cũng không thể tìm được câu trả lời cho mình được thỏa đáng. Cả nhà nhìn tôi cười, lúc đó tôi mới được mợ giải thích rằng, trong đó là chiếc vảy to của những con cá chép mợ đã làm, đó là món quà rất có ý nghĩa cho tất cả mọi người, bỏ nó trong ví của mình thì năm tới trong ví sẽ luôn luôn có tiền và sẽ gặp nhiều điều may mắn. Không biết điều đó có thực không, nhưng trong ví tôi từ ngày đó luôn luôn có một gói nhỏ vảy cá của mùa Vánoce năm trước, cứ để đó, để mỗi lần mở nó lại nhớ đến mợ, một người phụ nữ Séc bình dị và tốt bụng đã chở che đùm bọc tôi như một người ruột thịt suốt những năm tôi lưu lạc xứ người.. Cả nhà quây quần trong không khí sum vầy đầm ấm bởi không mấy khi gia đình tụ họp được đông đủ mọi người như trong ngày lễ này.

Đến khuya thì Lucie, đứa con gái lớn nhà cậu rủ tôi đến nhà thờ làm lễ, dù mới sang biết tiếng bập bẹ đôi câu nhưng tôi cũng muốn đi để biết phong tục văn hóa ở nơi này. Nhà thờ ở ngôi làng nhỏ bình yên không lớn lắm, nằm chơ vơ trên con dốc cao nhất làng gần ngay nhà bà giáo già dậy tiếng Séc cho tôi mỗi buổi chiều, nhà thờ ấy thì tôi biết từ ngày mới sang cách đây vài tháng. Từ nơi ấy mùa hè nhìn xuống làng mạc, nhìn xuống thảo nguyên xanh rì một màu ăn lan xa đến cánh rừng bạt ngàn. Tuy chưa được vào trong nhưng nó là nơi tôi tìm đến mỗi buổi chiều khi nghe tiếng chuông gióng giả ngân lên đều đặn, tiếng chuông ấy làm nỗi nhớ quê hương trong tôi gào xé vì nó giống như tiếng chuông chùa ở giữa làng tôi ngân nga mỗi buổi hoàng hôn buông xuống. Tôi đã đi quanh để ngắm nhìn nét thâm ngiêm của tháp giáo đường cao vút chọc lên giữa trời chiều giá lạnh bơ vơ.. Mười hai giờ đêm, mấy anh em tôi leo ngược dốc trong gió tuyết quyện trong tiếng chuông vi vút, vào đến nơi đã rất đông người ngồi gần kín hàng ghế cả khu nhà thờ rộng thênh thang, đèn điện sáng bừng. Trên bục cao đã thấy một vị linh mục đứng sau chiếc bàn phủ vải trắng tinh cùng hai đứa trẻ rất khôi ngô trong bộ quần áo lễ phục trang nghiêm, tiếng kinh cầu đều đặn vọng vang trong tòa nhà đá mênh mông càng làm tăng thêm sự trang trọng của buổi lễ. Đó là Vánoce đầu tiên tôi chẳng thể nào quên được.

Từ đó đến nay đã nhiều năm qua đi, nhiều việc đã thay đổi. Sau bao lần thay đổi công việc ở nhiều nơi trên đất Séc, giờ tôi ở một thành phố khác và đã có một gia đình riêng để lo những bộn bề. Ngôi nhà của cậu mợ nơi làng quê giờ là quê hương thứ hai để tôi đi, về, thương nhớ.  Mùa hè, chúng tôi thi thoảng được nghỉ dài, tôi  lái xe đưa cả gia đình mình hành hương về làng quê đó, như một chuyến du lịch, như chạy trốn khỏi những bộn bề, về căn nhà có hai dòng máu Séc-Việt hạnh phúc, lúc nào cũng chờ mong tôi như chờ mong một đứa con xa trở về bản quán

Vánoce lại về. Từ thành phố này không về được, viết đôi dòng để ru lòng mình và như đang ở trong không khí đầm ấm ấy. Giờ này, mợ lại chuẩn bị những món quà cho cả gia đình nhỏ của tôi xếp đầy dưới gốc thông trong ngôi nhà ấm áp.

PHẠM QUỐC BẢO gửi đăng Vietinfo.eu

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.

 

Booking.com
Tiêu điểm
Quảng cáo