Văn nghệ

Hồi ức tuổi thơ (2) - Khu phố thời thơ ấu

Cập nhật lúc 30-11-2010 12:03:30 (GMT+1)
Ảnh minh hoạ

 

Gần như tối nào cũng vậy, vào lúc phố xá lên đèn, tôi lại được vú cõng đi chơi một vòng xung quanh ô phố. Bao giờ vú cũng đi về phố Hàng Thiếc trước. Vú dừng lại mua bao thuốc lào ở hiệu Vạn Bảo đầu phố Hàng Nón, rồi lần theo phố Hàng Nón rẽ về phố Nhà Hoả (Hàng Điếu), để cuối cùng quay trở lại phố Hàng Bát Đàn, là phố nhà tôi.


Buổi tối vú chỉ đi gần có thế thôi. Vú đi lững thững như người đi bách bộ, dáng điệu nhàn tản, thỉnh thoảng lại ngừng lại chào hỏi người quen gặp ở dọc đường. Lúc đầu tôi không thích thế lắm, nhưng rồi dần dần cũng phải quen đi. Vả chăng, vú cũng không thể đi nhanh hơn được, vú đã nhiều tuổi rồi. Người trong nhà gọi vú là "vú già Tấn", Tấn là tên của anh tôi. Vú là người đã nuôi hết cả mấy anh chị em chúng tôi. Có lẽ ngày xưa, vú đã từng được gọi là "chị nuôi" hay "vú em", nhưng bây giờ đến lượt phải nuôi tôi, thì vú đã già rồi. Da mặt vú nhăn nheo và vú bắt đầu hơi khó tính.

Thực ra, tôi không nhớ rằng mình đã có cảm tình với vú lắm. Nhiều chuyện xảy ra sau này đã làm cho mẹ tôi phải thay vú, và tìm cho tôi một người chị nuôi khác. Kỷ niệm rõ nét nhất đối với tôi về vú vẫn chỉ là kỷ niệm về những buổi đi dạo chơi quanh các phố xá.

Cho đến năm lên 4, lên 5 tuổi, tôi vẫn chỉ được ở quanh quẩn trong nhà với mẹ tôi và với vú. Ra đến ngưỡng cửa là thày mẹ tôi và các anh chị lớn trong nhà lại doạ : ra đường mẹ mìn nó bắt đi đấy ! Vì thế cho nên lúc bấy giờ được đi một mình ra đến đầu phố dưới con mắt dõi theo từ xa của vú, đối với tôi, đã là cả một sự thèm khát rồi.

Để thoả mãn sự thèm khát đó, tôi cứ phải "trả giá" bằng cách ăn thật ngoan ngoãn những thìa cơm đầy mà vú xúc cho. Ôi những thìa cơm xinh xẻo, ngon lành, đầy thi vị của tuổi thơ !

Tôi còn nhớ, mỗi thìa cơm bao giờ cũng phải có ít ra một miếng giò lụa thái hạt lựu, hay một miếng thịt xé nhỏ, đôi khi lại còn có cả canh nữa ! Vậy mà mỗi lần ngậm miếng cơm vào mồm, là tôi lại chạy ù một mạch ra đến tận đầu phố, rồi mới chạy về, để vú đút cho miếng khác. Hình như đã có một sự thoả thuận thầm lặng giữa vú và tôi. Mỗi bữa cơm như vậy nhiều khi kéo dài hàng giờ. Những mếng cơm cuối cùng cũng là những miếng cơm khó nhọc, vất vả nhất, cả cho vú lẫn cho tôi. Nhiều khi vú phải doạ : nếu tôi không ăn hết bát cơm, vú sẽ không cho đi chơi với vú nữa.

Trờichưa tối hẳn, nên tôi còn tỉnh táo lắm. Nằm trên lưng vú, tôi nghịch ngợm, ngó ngang ngó dọc, nhỏm lên nhỏm xuống, có khi lại còn "nhong nhong ngựa ông đã về, cắt cỏ bồ đề cho ngựa ông ăn" nữa, để tỏ sự thích thú của mình. PhoHangThiec

Vào giờ này, quang cảnh đường phố cũng có vẻ náo nhiệt hơn, hè phố đông vui hơn. Nhất là vào những ngày nóng nực, người hàng phố thường bắc ghế ra ngoài đường ngồi hóng mát. Âm thanh, hình ảnh và cái hương vị đặc biệt của phố phường vào lúc chiều tối cho đến ngày nay vẫn còn in sâu trong trí nhớ của tôi. Ở vào cái tuổi ấu thơ ấy, các giác quan của người ta hình như cũng tinh nhạy hơn, trí nhớ cũng trong suốt hơn.

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

 

Booking.com
Tiêu điểm

Đọc nhiều

Thảo luận

Quảng cáo