Văn nghệ

Quán rượu vắng người giữa mùa hoa trắng

Cập nhật lúc 20-04-2020 18:55:13 (GMT+1)
Ảnh minh hoạ. (Nguồn: Internet)

 

Quán nằm bên dòng Darenth chảy qua vùng Kent. Từ sông nhìn lên, đưa mắt quá khoảnh vườn hơn 100 yard thì người ta thấy một dãy bàn ghế gỗ trước ngôi nhà ba tầng ‘half-timbered house, tường trắng gắn các xà gỗ đen dọc ngang, kiểu rất Anh. Nhưng để biết đây là địa điểm gì, người ta phải đi vòng ra phía bên kia của ngôi nhà, nơi có treo tấm biển 'The Mount Belvedere' dưới tấm đỡ mái khắc hình sư tử. Đó cũng là nơi có bãi đậu xe bên con đường từ khu dân cư của làng Shorehill chạy đến tận cửa quán.


Ở lối xuống sông có thêm một dãy ghế bằng thân gỗ thô, không có bàn. Chỗ ấy hôm còn làm trong quán Sana hay ra ngồi ăn trưa với mấy bạn hầu bàn và bác nấu bếp. Nếu vẫn quanh quẩn trong quán, khách bước vào thấy họ mặc đồng phục nhân viên thì chẳng cần biết đang là giờ nghỉ hay giờ làm, cứ hỏi, đặt món. Từ chối thì cũng khó, mà bỏ giờ nghỉ quý báu ra phục vụ thì chỉ thêm việc.

     Ngồi ở bên sông, đứa ăn sandwich, đứa bưng bát súp rau khệ nệ đặt lên khúc gỗ cụt làm bàn. Ăn uống, nhả khói thuốc ra ngay chỗ không khí trong lành thích hơn là hít mùi âm ẩm từ thảm trải nền và nỉ bọc tường trong nhà. Mới chỉ tuần trước thôi mà những điều bình dị ấy tưởng như xa lắm rồi, xa tới mức chìm vào một quá khứ đã chết.

***

     Hôm nay, trời nắng vàng rực trước kỳ nghỉ Lễ Phục Sinh, Sana trở lại quán rượu lấy chiếc áo khoác để quên trước khi cả nước bị phong tỏa và cách ly vì dịch bệnh. Nhà cô nằm không nằm trong làng mà xa về phía Bắc, bên con lộ A227 chạy chéo cắt qua một góc vùng West Kent trước khi nối vào xa lộ A2. Đi xe đạp từ nhà tới quán phải mất hơn 30 phút nhưng Sana không ngại. Mùa này đường phố khô ráo, cảnh vật lại yên tĩnh hơn thường lệ. Vì đã một tuần nay, xe lửa cắt chuyến, không gian vùng quê vắng hẳn tiếng còi tàu. Trên con lộ nay chỉ còn xe bus chạy vào giờ sáng và tối để phục vụ nhóm nhân viên thiết yếu phải đi làm: y bác sĩ, dịch vụ vệ sinh, người bán hàng, công nhân tạp vụ đi làm ở bệnh viện, trạm xá, cây xăng, siêu thị. Trên con đường hẹp, loại cho mỗi chiều một làn xe, không có vỉa hè, ba bốn lần Sana phải dừng xe đạp, nép vào hàng rào gai để tránh xe cứu thương chạy vụt qua. Số người chết vì virus corona tăng từng ngày. Nghe nói các bệnh viện Kent phải chia sẻ gánh nặng chữa trị bệnh nhân với London, nơi các ca nhiễm và tử vong đang cao nhất nước.

     Đã hẹn trước với bà Becky, vợ ông John chủ quán lúc 10 giờ sáng nhưng vì đường vắng, đến hơi sớm nên Sana để xe đạp vào bờ rào, đi ra mé sông vào vườn trước căn bếp ngồi chơi. Vườn đã nở hoa tưng bừng, dưới đất các khóm daffodils vàng tươi rung rinh trong búi lá xanh, trên cao là hoa táo, hoa mận dại, hoa anh đào trắng muốt, rặng mộc lan đã nở tung trên cành đầy nhiều búp hoa hồng tím. Từ ven tường, những vạt cỏ mềm chạy mượt mà một màu lục dịu mát đến tận bờ nước. Mùa xuân đến, đẹp như trêu ngươi ai trong không gian rộn ràng màu sắc mà im lặng lạ kỳ.Sự yên ắng như trong tranh của Joseph Mallord William Turner vẽ những ngôi nhà cottage ở vùng quê Anh chỉ bị kéo về hiện thực bằng tiếng chim blue tit bay vụt qua. Con chim đậu chớp nhoáng xuống một nhành cây, tí tách vài thanh âm sắc nhọn rồi tung biến vào không trung.

     Bà Becky mở cửa sổ vẫy Sana. Hai người nói chuyện, giữ khoảng cách thừa tiêu chuẩn giãn cách hai mét, 'social distancing' mà chính phủ yêu cầu tuân thủ. Bà hỏi sức khoẻ, rồi than phiền về sự vắng vẻ, việc làm ăn coi như đóng băng, chỉ chờ trợ cấp cho doanh nghiệp nhỏ để tồn tại ba tháng tới. Bà kể thật may cho ông John đi hăm con cháu bên Tây Ban Nhà đã về kịp trước khi hàng không cắt mọi chuyến nối với London Gatwick với Malaga hôm giữa tháng Ba. Nay thì nhà ai ở nhà đó và không ai biết lệnh phong tỏa (lockdown) sẽ kéo dài đến bao giờ. Thái tử Charles còn dính virus, Thủ tướng Boris Johnson còn vào phòng cấp cứu hồi sức điều trị Covid-19 thì người dân biết nghĩ sao về chính họ? Thời chống dịch chẳng khác gì thời chiến, cái thời mà bà Becky cũng chỉ nghe cha mẹ kể lại khi Anh Quốc phải sơ tán trẻ em về các vùng quê tránh bom của Đức. Chỉ khác thời chiến là không ai biết cái chết đến từ hướng nào. Có khi nó đến từ tiếp xúc những người thân yêu nhất quanh ta.

Bà Becky nói, như tự bảo: “Thôi, được cái là hầm lạnh trong quán đầy thức ăn, rượu bia không thiếu gì. Chả gì đây vẫn là quán rượu.

Sana trả lời rằng thế thì ông bà chẳng phải đặt mua cái gì, ít ra là cho hết lễ Phục Sinh. Bà Becky gật đầu, rồi hỏi Sana có cần trứng, hay món ăn gì cô ưa thích hồi làm thực tập ở đây hay không. Nếu muốn lấy gì cứ vào quán mà lấy. Cửa đã mở, cái áo của Sana ở trên chiếc ghế dài cạnh máy chơi Slot Machine. Sana cảm ơn bà nhưng không nhận quà gì và ra về.

***

     Sana đến làm ở quán để có điểm thực tập cho môn business management trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, A-level. Chỉ hơn một tuần làm việc hóa ra là trải nghiệm khó quên, cả về giao tiếp, ẩm thực và những chuyện cô chưa từng biết ở nhà. Sinh ra ở Anh nhưng là người gốc Ấn, Sana ít tiếp xúc với văn hóa đất nước này, trừ những gì học ở trường. Cha mẹ cô đều là người Sikh từ vùng Punjab rộng lớn, bị chia đôi giữa Ấn Độ và Pakistan năm 1947. Mẹ hồi còn nhỏ xíu đã theo ông bà sang Anh nên nói tiếng Anh là chính, còn cha thì đến tuổi vào trung học mới nhập cư tới Anh nên còn nói được tiếng Punjabi và nói tiếng Anh có giọng Nam Á. Cả dòng họ Mohan nhà mẹ Sana sống ở Leceister, làm nghề kinh doanh hàng vải. Mẹ gặp cha qua họ hàng giới thiệu, rồi được hai gia đình đồng ý. Cha của Sana làm nghề kế toán, ghi danh vào công việc cho chính phủ rồi nhận làm cho chính quyền địa phương ở Birmingham, rồi chuyển xuống Kent. Cả hai anh em Sana sinh ra tại đây. Người Sikh ở vùng này không nhiều bằng ở London, phía Bắc England và Scotland nhưng cũng có hai ngôi đền riêng. Cứ mỗi dịp cuối tuần cả nhà Sana lại đến đền Gurdwara ở Gravesend, làm lễ, ăn cơm chung với đồng hương. Các món ăn Anh cô chỉ ăn khi đi học, ban đầu là bữa sáng ở breakfast club hồi cấp một, sau là bữa trưa ở trường grammar. Các món 'school meal' đâu cũng giống nhau, chủ yếu là thịt gà, bò, heo, cá với khoai chiên, các món rau nấu, mì pasta kiểu Ý có sốt cà chua. Món chay ngày nào cũng có, còn món giả kiểu Ấn thì một tuần được một lần nhưng Sana ăn không hề mong đợi đến ngày có món trộn hạt đậu xanh lentil kiểu Ấn mới vui. Cô ăn như bạn người Anh hàng ngày, chỉ tránh các món có thịt heo và bò.

     Đi làm ở quán rượu trong làng, Sana không cần phải có món curry mới xong cơm trưa. Bà Becky biết ý chỉ cho cô thực đơn trước cả tuần để chọn tránh những món người Ấn kiêng không đụng đến. Ngoài suất 'fish and chips' nhà bếp làm mỗi thứ Sáu, Sana thích ăn bánh nướng Cornish pasty, loại chỉ có nhân khoai Tây, hành và trứng. Cứ lấy từ tủ lạnh ra, cho vào microwave quay hai phút là bánh đủ nóng và ngon. Lấy thêm một ly nước gas từ quầy refill trong quán đem ra ngoài ngồi là được bữa trưa gọn gàng. Trong quán có phục vụ một hai món người Anh nghĩ là của Ấn Độ, như Tikka Masala. Nó được nấu cho khẩu vị của thực khách Anh, chẳng hề giống món curry mẹ cô nấu ở nhà. Mẹ bảo món này, gồm thịt gà cắt miếng, nướng qua rồi trộn sốt carry, cho nhiều đường vào, bỏ lò cùng khoai và đậu, là do người di dân Bangladesh sáng chế ra khi đã sang Anh, còn ở tiểu lục địa Nam Á không ai biết nó là món gì. Người gốc Nam Á ở Anh có tới hơn hai triệu nhưng rất đa dạng về gốc gác tộc, tôn giáo nên không tạo ảnh hưởng gì nhiều tới văn hóa Anh mà cái gốc vẫn là hai đạo Tin Lành và Công giáo. Sana thấy bạn bè ở trường chỉ biết vài món ăn Ấn, và biết đến lễ Diwali của tín đồ Hindu, tháng Ramadan của tín đồ Islam. Hai lễ này lịch Anh có đăng nhưng không phải là ngày nghỉ lễ cho cả nước.

     Mẹ Sana quen bà Becky hai năm trước trong một lần làm từ thiện trong làng Shorehill. Những ai thích việc đó cứ bỏ ra một ngày Chủ Nhật trong tháng để đem các hàng đồ cũ, nào quần áo trẻ em các gia đình thải ra, giặt sạch đóng thành túi, nào thực phẩm đóng hộp còn hạn, đem bán ở chợ từ thiện 'charity fair', gây quỹ cho trường tiểu học địa phương. Sana có mấy lần ra đó bán hàng giúp mẹ và được bà Becky rất quý. Ông bà không có con gái, chỉ có một con trai lại không sống ở Anh. Hồi ông bà mua lại quán The Mount Belvedere, cả nhà Sana cũng đến. Họ là gia đình gốc Ấn duy nhất dự buổi khai trương với hơn trăm người Anh, toàn dân trong làng.

     Quán vốn là pub bán bia truyền thống, gồm lager và các loại bia đen thuộc dòng English ale nay được ông John mở mang để có thêm cả quầy rượu. Nhờ có vang trắng, vang đỏ và champagne bán ở quày bar, quán có đẳng cấp cao hơn các quán bia bình thường trong làng. Logo của các xưởng rượu vang của vùng Đông Nam Anh, từ Bluebell, Ridgeview, Hush Heath, Biddenden, Albourne  đều có mặt. Cạnh đó là quầy bia với các dòng nổi tiếng như  Samuel Smith, Kentish Ale, London Porter, Oatmeal Stout...và cả bia từ những xưởng nhỏ như Rutland Bitter hay Dartford Wobbler. Ở nhà Sana vì bố và anh trai đều kiêng rượu bia nên để đứng quầy, cô phải làm quen với tên các loại bia, rượu, rồi ly, cốc dùng riêng để “đong” từng loại. Bà Becky bỏ ra hơn một giờ đồng hồ giải thích cho cô, đây là cốc pha lê cho rượu whisky, ly chân cao miệng cong cho vang, kia là cốc thủy tinh Imperial glass cho ale, còn nhóm ly kia là Tumbler, là English pint glass, Weizen, rồi còn ly Tulip, Gobblet, cốc chân cao 'Chalice glass', cứ mỗi loại để rót đúng bia, hoặc rượu. Tất cả không dưới 15 thứ phải nhớ, đúng là một thế giới khác lạ. Chả bù cho bữa ăn hàng tuần ở đền thờ vị Thánh thủy tổ của đạo Sikh, ngài Nanak. Tất cả mọi người đều ăn từ đĩa thiếc bốn ngăn giống hệt nhau, uống nước từ cốc nhựa cùng loại.

     Thấy bà Becky dạy Sana “bài học vỡ lòng” về ly cốc dùng cho việc bán bia rượu, ông John chen vào góp chuyện. Vừa mở tủ lấy cho Sana xem một cuốn sách về nghề rượu, ông vừa bình luận rằng các loại ly tách, cốc chén, dao dĩa ở đây tưởng đã nhiều nhưng chưa là gì so với quán ở Pháp và Tây Ban Nha, nơi ông đã học nghề nấu bếp và phục vụ thực khách. Nhìn ánh mắt hào hứng muốn hỏi thêm của Sana, ông bảo vợ tránh sang một bên, với tay lấy từ tủ lấy ra bộ 'classic snifter set' gồm sáu chiếc cốc pha lê thân to, chân lùn, chuyên để uống rượu brandy cho cô xem. Ông cũng tự hào khoe rằng cả bộ cốc tuyệt vời ấy ông chỉ mất đúng 20 bảng hôm mua chợ đồ cũ (car boot sale) ngay ở West Malling.

***

    Ông John đã 75 tuổi, đầu hói bóng nhoáng, bụng tròn vo sau tấm áo T-shirt màu đen. Khác với đa số đàn ông Anh cao tuổi ít để râu ria, ông có cặp ria cong vểnh lên má, kỷ niệm kiểu Nam Âu của mấy năm làm nghề khách sạn ở miền Nam Tây Ban Nha. Hồi trẻ ông có làm thủy thủ, không phải trong hải quân trên tàu hàng chạy quanh châu Âu. Nghe bà Becky kể rằng sau mấy năm trên biển ông John lên bờ, làm thợ trong cảng Chatham bên sông Thames. Tại đó, ông quen bà là cô y tá ở bệnh viện trong thành phố, rồi hai người thành hôn. Đến thời Margaret Thatcher, chính phủ ra lệnh đóng cảng, sa thải hàng nghìn nhân công thì hai người đã có con trai. Họ quyết định bốc hết của nả lên một chiếc caravan, lái xuống miền nam Âu, tới đâu nghỉ đó, và nhận việc làm mùa hè trong các trang trại. Họ dừng lại ở Pháp một thời gian, học nghề làm quán trước khi dọn sang tận ở miền Nam Tây Ban Nha. Cuộc phiêu lưu kéo dài tới khi con cần đi vào trung học họ mới về Anh nhưng vẫn để lại một căn nhà cho thuê ở Tây Ban Nha để hàng năm sang đó nghỉ. Tới khi về hưu thì họ sang bên ấy nhiều hơn là ở Anh, cho đến khi xảy ra Brexit. Như hàng trăm nghìn người Anh khác, quyết định của nước Anh ra khỏi EU khiến quy chế của họ trở bên bấp bênh. Ông John và bà Becky phải quyết định ở đâu mới được đảm bảo an sinh xã hội, lương hưu và bảo hiểm y tế. Sau nhiều đắn đo, họ bán căn nhà ở nước ngoài, hồi hương.

     Theo bà Becky kể thì họ về vùng Đông Nam nước Anh để gần tuyến đường qua eo biển sang Pháp, dễ đi thăm lại những chốn cũ bằng xe hơi, tiện lên máy bay từ một trong sáu bảy phi trường quanh đây bay sang Tây Ban Nha thăm con trai đã có gia đình riêng bên ấy. Nhưng Sana nghe chính lời ông John nói rằng ông bà mua nhà ở làng này vì vùng đất ven đồi , ven sông của Shorehill là nơi hiếm có ở Anh. Vùng này có đủ nắng ấm, độ khô, và thổ nhưỡng của đất nền đá phấn (limestone soil) để trồng nho. Dù muộn, giấc mơ mở xưởng nấu rượu nho mà ông John ấp ủ từ bao năm sống xa quê vẫn còn đó, vẫn mới tinh khôi như hồi ông còn trẻ.

     Chẳng hiểu gì về bia rượu nhưng Sana cũng bị cuốn hút bởi niềm đam mê của ông già. Ông nói về cách trồng nho, các loại giống nho khác nhau, tùy vào độ khô của đất, thậm chí mặt phẳng của ruộng, tùy nguồn nước mưa, nước tưới, nguồn nắng mà mỗi mùa cất được rượu vang khác nhau một trời một vực. Thế nhưng trước mắt, quán phải nhập hàng từ các nhà rượu nho trong vùng, vì công việc trồng nho của ông John mới ở bước thử nghiệm. Ông trồng thử hai luống nho ở cuối vườn hoa, bên lối từ bếp ra bờ sông, với hy vọng một ngày có được loại rượu của riêng mình. Sau mùa đông đầu tiên, các cụm nho bị chết cóng gần hết. Mà đó đã là giống nho Riesling mua từ Đức, đáng ra phải chịu lạnh khá tốt. Chỉ đến năm vừa rồi nhờ thời tiết đảo Anh ấm hơn bình thường – có người nói là do biến đổi khí hậu - đêm đông nhiệt độ ít khi xuống dưới không, luống nho của ông John mới nhú mầm, tỏa nhánh thanh mảnh. Các dây leo từ gốc nho ban đầu trông thật yếu ớt, sau cứng cáp dần, trèo được lên giàn cao, lá một rậm thêm, xanh đậm hơn và kết trái. Những trái nho đầu tiên màu trắng xanh, dưới nắng ánh lên sắc tim tím bám thành chùm, ôm chặt cành giàn và mọng dần lên, đem lại niềm vui vô hạn cho ông John. Thế nhưng đấy mới là thành công bước đầu, vì để đủ nho cho sản xuất, làm rượu, người ta cần trồng cả một ruộng vài nghìn mét vuông là ít. Ông John đã vay thêm tiền ngân hàng để thuê một khoảnh đất gần quán cho kế hoạch này.

***

     Về nhà, Sana nói chuyện với bố mẹ rồi lên phòng riêng. Đến chiều cô mới xuống phòng khách cùng cả nhà xem truyền hình trực tiếp từ Downing Street về dịch coronavirus. Từ hôm thủ tướng Boris Johnson vào bệnh viện, buổi cập nhật và trả lời báo chí hàng ngày từ Phủ Thủ tướng chỉ còn các bộ trưởng thay nhau chủ trì. Buổi truyền hình cập nhật tin virus 'daily coronavirus updates' luôn có ba người: bộ trưởng đứng ở bục giữa, hai bên là hai bục cách xa trên hai mét cho một quan chức y tế và một bác sĩ, chuyên viên dịch tễ. Tin tức ngày nào cũng là hàng trăm người chết vì Covid-19, con số ngày một tăng. Sana cứ nghĩ y tế nước mình giỏi lắm, luôn được khen là 'world class' (hàng đầu thế giới), mà con số chết một ngày trước Phục Sinh đã lên 980 người, sắp đưa Anh có số tử vong đuổi kịp Ý, Tây Ban Nha và Pháp là những nước châu Âu chịu trận trước loài virus khủng khiếp từ Trung Quốc tới.

     Tin xấu cứ dồn dập đến. Ngay trước khi lệnh phong tỏa được công bố thì kỳ thi A-level đáng ra sẽ vào cuối tháng Năm đã bị Bộ Giáo dục hủy. Hôm chia tay kết thúc năm học sớm, học sinh cả trường được mời đến hội trường lớn, nghe bà hiệu trưởng vừa kìm tiếng khóc, vừa thông báo hết niên khóa. Sau đó Sana và các bạn ôm nhau, có đứa cười như phát điên vì không phải thi tốt nghiệp, nhưng nhiều đứa ham học, đầu tư luyện thi cả năm rồi thì khóc, buồn tủi vì bị tước mất cơ hội. Tất cả ra tủ đồ dùng cá nhân (locker), dọn hết mọi thứ, trả chìa khóa rồi ra về. Tối hôm đó trên truyền hình đã có nhà giáo nói thật là bất công cho một thế hệ học sinh không được thi. Họ gọi Sana và bạn cùng lứa là 'thế hệ Covid-19'. Điểm vào đại học sẽ do thầy cô giáo quyết định, dựa trên chỉ dẫn của Bộ Giáo dục, căn cứ vào các điểm thi thử, điểm kiểm tra học kỳ, bài tập về nhà của từng học sinh cuối cấp. Còn các đại học sẽ nhận sinh viên theo thang điểm nào thì còn là chuyện chưa biết. Hàng triệu gia đình bước vào một mùa hè lo âu cho chuyện học tiếp của con cái.

     Từ hôm các trường đóng cửa và cả nước bước vào kỳ nghỉ dài, sống với phong tỏa, Sana hay lên mạng đọc tin thời sự hơn trước. Cô cũng nghe các hướng dẫn mà bạn bè chia sẻ, báo chí chỉ dẫn để làm sao tổ chức lại cuộc sống cách ly cho đỡ nhàm chán. Đầu tiên là xin mẹ cho đặt tài khoản trên Neflix để xem phim. Sau đó, cô lên lịch tập thể dục ngoài vườn, và tập yoga trong phòng. Nhớ lần cuối về Ấn Độ Sana rất kinh sợ khi gặp ngay bên đường những vị thánh người phủ tro, gần như trần truồng, chỉ quấn khố, người uốn cong như không có xương. Cái này mà là nghệ thuật sống có hàng nghìn năm tuổi, là triết lý nhân sinh ư? Cô không tin và không thích học theo bất cứ cái gì từ vùng đất nóng và lúc nào cũng đầy ắp người nghèo, người vô gia cư, sống ngay bên vệ đường, lẫn với bò, chó mèo và rác. Nhưng khi về Anh, đọc sách bên này in ra về triết học Phương Đông, về các kỹ năng tập thở, tĩnh tâm, quán tưởng thì hình ảnh Ấn Độ lại là bức tranh khác hẳn. Sana không còn bị xáo trộn nội tâm về chuyện chọn thứ gì cho mình, nên lên YouTube chọn xem vài bài tập thở mà đa số do instructor là nữ từ Mỹ hướng dẫn. Cô thực tập các thế yoga đơn giản ngay trong phòng riêng vào mỗi sáng để thay cho giờ phải đến trường.

     Một tuần sau lễ Phục Sinh, mẹ nói chuyện với bà Becky qua Whatsapp và được biết bà nghe lời kêu gọi của Cơ quan Y tế Quốc gia – National Health Service – quay lại làm việc. Sana biết chuyện đó: ngoài nửa triệu người xung phong giúp chừng 1,5 triệu công dân thuộc nhóm rủi ro về y tế phải tự cách ly tại nhà, chính phủ muốn bác sĩ, y tá đã về hưu, như bà Becky, quay lại làm việc góp sức chống dịch. Khi nghe mẹ nói thế Sana chỉ thoáng nghĩ bà Becky đã gần 70 tuổi, ông John thì trên 70, thuộc nhóm rủi ro, không hiểu họ sẽ ứng phó thế nào? Người đi làm vào bệnh viện là nơi dễ lây nhiễm thì người kia phải sống cách ly cho an toàn? Nếu ông bà ấy quyết định làm như thế thì cũng dễ vì căn nhà của họ nằm trên quán The Mount Belvedere có tới bốn phòng ngủ, người ở đầu nhà bên này có khi không cần gặp người ở phòng phía xa suốt cả tuần không hề làm sao.

     Mới chỉ có bốn tuần 'lockdown' và thực hiện 'Stay Home' (Ở nhà) mà Sana đã hay mọi thứ như một cơn mơ lặp lại, hệt như phim Groundhog Day. Việc trong nhà chẳng có gì, sinh hoạt ngày nào cũng như ngày nào nên cảm giác ngày tháng, thời gian biến đổi lạ thường, trở nên đều đều như dòng nước chảy. Cha mẹ cô đặt mua thực phẩm qua mạng, nên hàng tuần cả nhà ngóng chiếc xe delivery của Tesco xịch tới cửa. Hai thùng cardboard đầy rau quả, thịt gà, bánh mì được người lái xe bê đến để ở cửa. Trên nắp thùng là tờ giấy giao hàng. Mùa cách ly này họ cũng không cần ai ký vì mọi thứ đã làm qua trang web của siêu thị. Ăn sáng, ăn trưa, rồi đến giờ ăn tối. Nhà chỉ có ba người vì Raj, anh trai Sana đã quyết định ở lại Dehli cùng gia đình cô fiancee. Sau giờ ăn tối thì cha mẹ đi dạo, dùng hết tiêu chuẩn 'ra ngoài' của chính phủ là một ngày một lần, không quá 60 phút. Sana thì thích ra vườn hơn là đi dạo qua các lối vắng trong làng. Cô lấy giấy bút ra vẽ rồi nghe nhạc, chán lại vào nhà đọc báo trên iPad, rồi bật phim lên xem.

     Mẹ gọi cô đi siêu thị. Cả hai mẹ con xếp hàng “giãn cách đúng 2 mét”, và đẩy xe trolley vào theo lối được vạch sẵn, chỉ có một chiều đi tới, qua các dãy hàng, lấy đồ bỏ vào xe rồ̉i đi thẳng ra quầy trả tiền. Qua hàng thịt Sana thấy người ta bán nhiều gói màu trắng có dòng chữ 'Phổi để thay cho bệnh nhân Covid-19'. Cô bảo mẹ thì mẹ cười, “Đến lúc ai cũng phải thay phổi hết”, và chỉ cho Sana thấy quầy bên cạnh là tim gan người bày ra bán cho bệnh nhân ghép nội tạng. Sana hét lên, vùng chạy khỏi siêu thị mà chân cứ không nhúc nhích. Cô toát mồ hôi, vùng dậy và thấy mình đang nằm trên sofa, trên màn hình Netflix phim Contagion đang pause.

     Một bữa tối, mẹ nói bà Becky vừa nhắn là ông John phải vào viện vì sốt và khó thở. Người ta đang lấy mẫu để xét nghiệm xem ông có bị mắc virus corona không.

Bố hỏi: “Vậy là John bị mắc khi trên máy bay từ Tây Ban Nha về, hay do Becky quay lại làm trong bệnh viện đem virus về nhà?”.

Mẹ nói: “Việc đó cũng không tiện hỏi Becky, và đằng nào cũng thế, virus rồi sẽ lan ra khắp cả nước.”

Bố nhăn mặt: “Bệnh viện đang thiếu đồ bảo hộ, người Anh không chịu đem khẩu trang, đồ dùng y tế thiếu, thật chẳng ra sao.”

Sana thấy lạnh cả lưng, lên phòng ngồi. Cô không muốn vẽ gì nữa, cũng không muốn đọc sách. Nước Anh đã đổi sang giờ mùa hè sau 8 giờ tối vẫn còn nắng. Sana mở rộng thêm cửa sổ nhìn ra vườn, trời xuân tiếp tục thổi hơi ấm cho cây lá lên xanh tươi như chưa từng có dịp được đua nở. Cây anh đào giống Morello bố và anh trồng năm nào đã lại ra hoa trắng. Không biết đến khi hoa thành trái tím đỏ thì mọi việc có trở lại bình thường không?

     Hơn một tuần sau khi vào viện thì ông John qua đời. Không hiểu sao khi nghe mẹ nói lại tin đó Sana không thấy có cảm giác đau đớn, hụt hẫng. Cái chết của ông như đã được tính sẵn vào con số hàng nghìn người cao niên ở Anh. Cô đã có linh cảm như thế hôm đến quán lần cuối mà không gặp ông. Mẹ nói đám ma ông John cũng đã xong, con ông bà không về dự được. Họ có muốn về cũng chẳng có chuyến bay. Cả thế giới đã ngưng kết nối hàng không. Chuyện như thế xảy ra khắp mọi nơi khiến người ta nghe lần đầu thì thấy choáng, nhưng sau một hai lần thì bình thường. Sự bình thường trong thời bất thường. Người ta chết mà không có cáo phó trên báo, vì báo không còn in ra. Không có cả lễ thông báo dán ở cửa nhà thờ, ở đền chùa, vì những mọi cơ sở tôn giáo đã tạm đóng cửa.

***

     Trời nước Anh không hề âm u mà còn lung linh nắng đẹp đã hơn một tháng nay. Có lúc ngồi ngoài vườn nhìn hoa nở mà Sana như thấy thế giới thực và trong mộng xóa nhòa ranh giới. Thiên nhiên hiền lành, độc địa hay vô cảm? Cô đang mơ hay đang suy nghĩ? Một ngọn gió thoảng qua kéo theo tiếng chim kêu hiu quạnh trên mái nhà. Thiên nhiên có vẻ đã quyết định sống theo lối riêng, mặc kệ con người. Nhân loại thì vẫn cứ phải đi về phía trước, một tương lai chưa có tên. Có đoàn người hành quân trên cây cầu vắt cao qua vực. Trong một nháy mắt ai đó rớt xuống, hoặc bị ác điểu bắt đi, không một tiếng kêu, tiếng động, và dòng người cứ lầm lũi đi tiếp, không một tiếng khóc than. Sana bừng mở mắt, bật lại đoạn nhạc trong YouTube Music App bị ngắt bởi clip quảng cáo tập thể dục tại nhà.

     Tối hôm qua, bố mẹ lên căn phòng đặt bàn thờ Thánh Nanak Dev Ji, đọc kinh Bhana Mannana cho ông John. Họ cứ làm không nói cho bà Becky biết. Bài kinh dạy loài người biết chấp nhận ý chí của Đấng Sáng thế, đừng đổ lỗi cho chính mình về những khổ đau trên đời này. Người Sikh tin vào Thượng đế là cội nguồn của vũ trụ có sinh có diệt, và là chốn trở về của mọi sinh linh khi cuộc đời họ chấm dứt trên Trái Đất. Sana không muốn đọc báo mạng nữa. Tin tức ngày nào đều đều là những con số tử vong. Đặc biệt, số người già trong viện dưỡng lão ở England, Scotland, bên Pháp, Tây Ban Nha, Hungary đều cao. Họ chết có ý nghĩa gì không ngoài sự ra đi trong thầm lặng?

     Sau cái chết của ông John, Sana muốn làm một cái gì đó mà chưa biết. Cô mở lại các trang về triết học Phương Đông đọc thêm. Cái nhìn sự chết, bão tố, dịch bệnh của Phương Tây và Phương Đông thật khác nhau. Một đằng coi thế giới đi theo một tuyến đường không dừng về phía trước. Sinh tử cũng phải có tiến bộ, và nếu có sự cố xảy ra người ta sẽ vượt qua, đi tiếp. Điểm đến hoặc là Thiên đàng, hoặc là Địa ngục, nhưng luôn là điểm tận cùng. Một đằng coi vũ trụ và thế giới trôi qua các chu kỳ, có thời đại Vàng, Bạc, Kim cương, có thời là Lửa, là Bóng tối. Tất cả phải trôi qua đủ các nhịp thăng trầm rồi về điểm cuối cũng là điểm khởi đầu cho vòng quay mới. Sana lờ mờ hiểu cơn dịch bệnh này không chỉ là chuyện của dịch tễ, của số người chết ngày một tăng, mà là cái gì đó to lớn hơn.

     Tin bà Becky bị mắc virus không làm cho ai trong nhà Sana ngạc nhiên nữa, chỉ lo cho sức khoẻ và tính mạng của bà. Số y tá, bác sĩ trong các bệnh viện Anh bị nhiễm bệnh và chết ngày càng tăng. Buổi tối hôm đó, cha mẹ Sana lại lên phòng cầu nguyện cho bà Becky. Mẹ nói đến khi nào bà được ra viện và cách ly tại nhà thì sẽ tìm cách đến thăm, đứng cách xa vẫy chào.

     Ngày đó đã đến. Gió to hơn mọi khi và trời se lạnh. Cây cối đã thay áo xuân xanh giờ đến ngày thả phấn hoa, phủ trắng con đường ven sông Darenth. Hai mẹ con đi bộ, coi như lấy hết thời gian đi dạo được phép đi từ nhà tới quán rượu. Dọc đường chỉ thấy đúng một chiếc ambulance chạy không bật đèn. Hy vọng trên xe chỉ có nhóm cứu thương di chuyển giờ nghỉ trưa, không ai phải cấp cứu. Lối vào quán vẫn đóng như từ ngày bắt đầu đợt phong tỏa nhưng lối rẽ ra phía sau căn nhà vẫn mở. Hai mẹ con đi vào đó, đứng cách nhà cũng phải 5-6 yard rồi nhắn tin. Bà Becky kéo rèm, mở cửa sổ vẫy tay. Người bà hom hem hẳn đi so với trước, mắt buồn sâu, thâm quầng. Bà cảm ơn mẹ con Sana đến hỏi thăm, kể chuyện đám tang ông John chỉ có mình bà và vị mục sư. Bà khóc. Mẹ Sana lặng lẽ kéo đuôi khăn quàng cổ chấm khóe mắt. Sana ngoảnh mặt nhìn ra sông, cố nén cơn sóng xót xa trào lên bên trong. Nước sông đón ánh nắng biến thành một tấm gương khổng lồ, hắt sáng lên khu vườn, căn bếp và quán rượu. Ánh nắng đẩy bóng của mẹ con Sana lại ôm lấy bà Becky trong khung cửa. Họ như hòa vào nhau trên màu tường đã trắng lại còn trắng hơn, bất chấp lệnh cách ly. Cảnh vật mênh mang, hoang vắng. Trong vườn, những khóm nho đã nhú lá xanh non nhưng không còn ai chờ hái quả để biến trái chín thành rượu nồng.

Lý ThanhKent, England

Tháng 4 mùa hoa trắng 2020 

Nguồn: Queviet.eu

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo