Người Việt khắp nơi

Thuê nhà, ‘share’ phòng ở Little Saigon: ‘1001 chuyện’ nhức đầu!

Cập nhật lúc 21-05-2018 13:47:06 (GMT+1)
Phòng có lối đi riêng rất khó tìm ở Little Saigon. (Hình minh họa: Đằng-Giao/Người Việt)

 

Giá nhà cửa hiện nay đắt đỏ nên việc tìm thuê một chỗ ở mới trong vùng Little Saigon là một chuyện rất khó và có cả “1001 chuyện” nhức đầu cho cả chủ nhà lẫn người thuê.


Nỗi niềm chủ nhà

Nhu cầu thuê nhà ở vùng Little Saigon nhiều đến nỗi, nhiều người đến nhật báo Người Việt đăng rao vặt cho cho thuê nhà hay “share” phòng chưa kịp về đến nhà đã có người gọi điện đến để xin coi rồi.

Tuy nhiên, việc chọn người nào phù hợp để cho thuê cũng khiến các chủ nhà “nhức đầu.”

“Người coi thì nhiều vô số, nhưng muốn chọn đúng người mình thích thì phải kiên nhẫn,” bà Mary Mến Trần, chủ nhà ở Garden Grove, cho hay. “Kỳ này, phải ba tháng tôi mới chọn được người.”

“Có người chưa kịp coi phòng, chỉ cần biết khu vực là sẵn sàng đặt cọc ngay,” bà nói thêm. “Nhưng đâu phải bạ ai tôi cũng nhận. Gặp người không hợp, tôi nói khéo là chờ ông xã tôi quyết định.”

Bà kể: “Cuối Tháng Giêng năm nay, một cậu sinh viên trả phòng trên lầu vì vừa được nhận làm việc ở San Francisco.” Nhưng mãi đến đầu Tháng Năm, bà mới chọn được người dọn vào phòng đó.

“Ba tháng tôi để phòng trống. Căn phòng ‘master,’ có phòng tắm riêng, vừa đủ để một giường, một tủ giấy tờ và bàn học, tôi cho thuê giá $650, có cho nấu ăn chút ít.”

Bà Mary Mến Trần và chồng cùng đồng ý là thà kén người, có mất thu nhập mấy tháng nhưng người ta ở lâu dài.

Đến nỗi chủ nhà phải nhờ giới chức công lực can thiệp. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Ông Raymond, chồng bà Mary, nói: “Gặp người hấp tấp vô, họ ưa dọn đi lắm. Có dạo, nhà tôi, tháng nào cũng có người dọn vô, dọn ra, không tốt cho phong thủy. Nhà ở cần cái ‘tĩnh’ thì mới ổn định. ‘Động’ quá, mọi người trong nhà đều bồn chồn.”

Mà chủ nhà phải từ từ xem xét người thuê trước khi quyết định. “Diện mạo chỉ là một phần nhỏ thôi. Mình phải dè dặt,” bà Mary chia sẻ kinh nghiệm.

Ông Ramond dẫn chứng: “Mấy năm trước, có một cậu, mặt mũi hiền lành, ít nói. Vậy mà mới dọn vô có mấy tuần là trong nhà có một cô kêu mất vàng. Trước giờ, nhà này chưa hề có chuyện đó.”

Sau đó một tháng, nhà bên kia đường bị trộm trong lúc cả gia đình đi nghỉ mát ở Hawaii, ông kể.

“Tôi vẫn chưa dám nghĩ xấu cho cậu này, nhưng đến khi, tình cờ, cậu than vừa bị thôi việc vì hãng điện tử cậu làm ở gần phi trường John Wayne bị trộm. Mọi chuyện xảy ra trong sáu tuần. Thử hỏi tôi phải nghĩ sao? Chẳng lẽ là chuyện ngẫu nhiên,” ông Raymond nói.

Bà Mary góp chuyện: “Tụi tui sợ quá, không biết phải làm gì. Muốn mời cậu ấy đi mà chưa dám thì may quá, nhân lúc cậu ấy thiếu tiền nhà một tháng, tụi tôi mượn cớ mời cậu ra. Mình chịu mất một tháng tiền nhà thôi.”

Ông Thương Nguyễn, ở Westminster, cũng gặp người thuê phòng hơi “bất thường.”

Ông kể: “Tôi cũng gặp một người loại ‘dân chơi’ thuê phòng. Mấy tháng đầu, người này rất sòng phẳng, nhưng từ tháng thứ ba, người này trở nên ‘bất thường.’ Bắt đầu là ba giờ khuya về nhà bấm chuông kêu cửa ầm ĩ. Khi tôi hỏi chìa khóa đâu, người này nói là để quên trong phòng. Tôi mở cửa cho vô, tưởng mọi việc trở lại bình thường thôi. Nhưng trưa hôm sau tôi mới biết cửa vô phòng người này bị phá hư ổ khóa.”

Khi hỏi, ông được trả lời rằng: “Thì không muốn làm phiền nên tui đẩy cửa đặng vô ngủ thôi.”

Rồi thì tiền nhà bắt đầu trễ, khi thì hai tuần, lúc thì cả tháng,” ông Thương lắc đầu chán ngán. “Mà đâu phải vậy thôi, người này còn gây gổ với mọi người trong nhà. Khi thì với con trai tôi, khi thì với vợ tôi. Tới tháng thứ sáu, người này nổi cơn, gây luôn với tôi và đòi chém tụi tôi.”

Lo cho sinh mạng cả gia đình, ông Thương báo cảnh sát. Ông kể: “Xui cho người đó, cảnh sát rất bênh người cao niên. Tôi 66 tuổi, lọt vào tuổi được bảo vệ, họ xuống nhà tôi liền. Khi xét người này, thấy trong túi có con dao, họ còng tay người này ngay và giữ một ngày.”

Sau đó, cảnh sát đề nghị ông làm đơn xin trục xuất người này liền và trong vài tuần, người này phải dọn ra trước sự chứng kiến của cảnh sát.

Phải nói, đây chỉ là những trường hợp ngoại lệ thôi. Thường những người thuê mướn đều đàng hoàng và vui vẻ.

Bà Hoàng Kim Thủy, có phòng cho thuê ở Santa Ana, nói: “Tôi cho một người ở ‘guess house’ tám năm rồi mà chưa hề có bất cứ chuyện gì xảy ra. Có khi tôi về Việt Nam lo cho cha tôi, mỗi lần ba, bốn tháng một lèo mà cậu ấy đều trả tiền thẳng vô ngân hàng cho tôi.”

Trung bình, giá một căn phòng ở khu Little Saigon cho thuê từ $450 đến $750 (chủ bao gas, điện, nước), tùy diện tích, địa điểm, lối đi riêng hay chung.

“Giá cỡ $400 tới $500 mà có lối đi riêng là phòng cho thuê chuyên nghiệp, một nhà có 6, 7 người ở chung. Nhà vậy rất phức tạp và chủ nhà ‘lạnh lùng,’ không có tình cảm. Nếu muốn tình cảm gia đình thì nên kiếm nhà nào dư phòng cho thuê là tốt nhất,” anh Terry Lý, một người từng “share phòng” suốt 18 năm trước khi mua nhà riêng, nhận xét.

Chọn chủ nhà thuê, phải cẩn thận

Bà Nguyễn Minh Tuyền, ở Westminster, kể về kinh nghiệm đi thuê phòng.

“Hồi mới qua Mỹ, nhiều đêm tôi khóc ròng vì không ngờ đời mình lại khốn khổ tới vậy. Cô chủ nhà, mới 36 tuổi, mặt mũi cũng dễ mến mà sao dữ cái miệng quá. Suốt ngày chửi xiên, chửi xéo vợ chồng tôi. Hở cái gì cũng chửi. Tắm chưa kịp lau bồn cũng chửi. Đi vệ sinh lâu cũng chửi. Giặt đồ mà quên lấy bụi ra cái lưới lọc thôi, cô ấy chửi cho mà tắt bếp.”

Người khác cũng từng rơi vào hoàn cảnh như bà.

Anh Leo Nguyễn, cư dân Fountain Valley, hồi tưởng: “Em thì chưa gặp ai như bà chủ cũ. Bà ấy bị chồng la mắng, em đi ngang phòng khách, bà chửi em luôn, nói em rình mò.”

Có lần bà cãi lộn với con trai, Leo về nhà lúc ấy, bà cũng kiếm chuyện với anh. “Biết thân mình, vừa nghe họ lớn tiếng là em ‘chui’ vô phòng nằm luôn, không dám xuống bếp nấu nước ăn mì gói. Vậy mà cũng bị chửi mới tức,” Leo cười buồn.

Không phải chủ nhà nào cũng vô lý như vậy, nhưng lại âm thầm một cách đáng ngại.

Cô Cherie Nguyễn, ở Westminster, kể: “Ông chủ em thường lén vô phòng em rồi ngửi lung tung. Em có máy thu hình rõ ràng nhưng em không muốn làm ông mất mặt nên chỉ hai tháng là em dọn ra thôi. Không ai muốn người khác vô phòng mình rồi ngửi giường hay chăn, gối của mình.”

Một cảnh sau khi người thuê phòng dọn ra. (Hình: Thương Nguyễn cung cấp)

Thuê nhà riêng, ít gặp ‘rắc rối’ hơn

So với thuê phòng thì thuê nguyên căn nhà giá mắc hơn nhiều và tuy ở riêng, nhưng chủ nhà vẫn phải cẩn thận lựa chọn.

“Mình giao hẳn nhà mình cho người ta cả năm mới được tới kiểm soát thì mình phải tin tưởng người ta lắm. Gặp người cha đàng hoàng mà con không ra gì thì cũng rất mệt,” ông Trương Thanh Liêm, có nhà cho thuê ở Stanton, nói.

Trung bình, một căn nhà bốn phòng ngủ, hai phòng tắm giá từ $2,500 đến $3,000, tùy vào sân vườn và tình trạng cũ, mới. Đa số, người thuê phải trả tiền gas, điện, nước.

Thường thường, nếu muốn Internet, người thuê phải trả, ngoài ra, chủ phải trả những khoản lặt vặt cho nhà mình.

“Đa số chủ nhà trả tiền cắt cỏ hay vệ sinh hồ tắm, nhưng bà chủ này không chịu. Hồi đó tôi không nghĩ đến chuyện này mà giao hẹn trước nên giờ phải chịu món tiền phi lý này.”

Bà Karen Nguyễn, thuê nhà ở Westminster, khuyên: “Đừng chấp nhận đóng tiền cọc tháng đầu và tháng cuối và ‘security deposit’ nữa. Rồi mình cũng lấy lại, nhưng nếu chủ đòi hỏi nhiều thứ như vậy là dấu hiệu của sự vô lý.”

Một điều quan trọng là phải coi kỹ tình trạng tài chính của căn nhà, coi chủ có trễ nãi với ngân hàng hay không. “Cả gia đình tôi từng bị trục xuất vì chủ thiếu ngân hàng tới tám tháng,” ông Don Nguyễn, ở Garden Grove, nhắc nhở.

Ông thêm: “Trong hợp đồng cần giao hẹn là chủ phải hẹn trước nếu muốn kiểm soát trong nhà.”

Ông Don Nguyễn từng bị người chủ cũ đòi vào coi nhà giữa lúc đang có giỗ. “Trước mặt mấy chục người, tôi phải xin lỗi, mời họ ra sân cho ông chủ vô coi,” ông Don kể.

Ở thuê hay cho thuê đều là chuyện lớn, nên đắn đo, suy tính, không thể vội vã để tránh những phiền toái lâu dài cho đôi bên. 

Nguồn: Đằng-Giao/Người Việt

 

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.
Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo